Chương 82: Không Cần tức phụ, Nói Với Ta (1)
"Đại ca, ta nhớ lần trước Vương Lão Tứ vô tình khoe với ta, thôn của hắn ta có hai hài tử được Tiên nhân chọn!"
Lúc này tiểu đệ ở bên cạnh đột nhiên nghĩ tới cái gì đó, lập tức nhắc nhở.
"Còn có chuyện này!"
Sắc mặt của tráng hán khôi ngô ngưng trọng.
Khó trách người trong thôn này lại có khí thế như vậy, hóa ra là có Tiên nhân.
Hơn nữa còn là hai người.
Phải biết rằng Tiên nhân đều không dễ chọc, cho dù sòng bạc của bọn họ ở trong trấn có địa vị thế nào thì còn có nha môn bảo vệ, nhưng đối mặt với Tiên nhân thì quả rắm bọn họ cũng không dám thả.
"Ha ha, chuyện này xem như Hồ Hán ta bán chút mặt mũi, bạc mà Vương Lão Tứ nợ sòng bạc của chúng ta không cần trả lại, coi như kết giao bằng hữu với thôn trưởng!"
Tráng hán khôi ngô cười sảng khoái, cứ như là chuyện không vui vừa nãy chưa từng xảy ra vậy.
"Không! Phải trả, chúng ta sẽ trả lại, nếu không thì người khác sẽ cho rằng Ca Lạp thôn chúng ta lấy thế hiếp người!"
Bộ Phàm đương nhiên nghe thấy đối thoại của Hồ Hán và tiểu đệ, nhưng hắn cũng không để ở trong lòng, có thể đem chuyện này giải quyết xong là được.
Vương Lão Tứ vừa nghe không cần trả bạc thì trên mặt không khỏi lộ ra vẻ vui mừng, nhưng sau đó nghe thấy lời của Bộ Phàm thì sắc mặt thoáng cái đã suy sụp.
Tiểu thôn trưởng này không phải là lừa hắn ta đấy chứ?
"Nói đi, Vương Lão Tứ nợ các ngươi bao nhiêu bạc!"
Bộ Phàm cũng không biết Vương Lão Tứ nghĩ cái gì, nhìn về phía Hồ Hán nói.
"Thôn trưởng làm việc quang minh lỗi lạc, Hồ Hán ta bội phục!"
Hồ Hán ôm quyền nói.
"Bớt nói những lời vô dụng kia đi, nói đi, Vương Lão Tứ rốt cuộc mượn sòng bạc các ngươi bao nhiêu bạc?"
Bộ Phàm không chút khách khí nói.
"Được, thôn trưởng đúng là người quyết đoán, Vương Lão Tứ mượn sòng bạc của chúng ta ba mươi lượng, không biết thôn trưởng định hôm nay trả hay là chờ ngày khác trả?"
Hồ Hán không vì lời của Bộ Phàm mà tức giận, hắn ta lăn lộn ở sòng bạc nhiều năm như vậy, chỉ dựa vào một cái phần ngoan độc cũng vô dụng, có đôi khi còn cần phải biết linh hoạt.
Dân làng xung quanh nghe thấy ba mươi lượng thì không khỏi hít sâu một hơi, bọn họ làm thế nào cũng không nghĩ tới Vương Lão Tứ lại dám mượn nhiều bạc như vậy.
Ánh mắt Bộ Phàm lạnh lùng nhìn về phía Vương Lão Tứ:
"Trong nhà ngươi bây giờ còn bao nhiêu bạc?"
"Không có, một đồng bạc cắc cũng không có!"
Vương Lão Tứ lắc đầu nói.
"Thôn trưởng, trong nhà còn có hai lượng, ta lấy cho ngài!"
Lúc này tức phụ của Vương Lão Tứ sớm đã lấy lại tinh thần, lập tức đứng dậy đi vào trong phòng.
Vương Lão Tứ hận không thể ngăn tức phụ lấy tiền ra, nhưng xung quanh nhiều ánh mắt nhìn như vậy, trong lòng hắn ta thầm mắng một tiếng.
Bà nương ngu xuẩn này.
Xem tối nay hắn ta giáo huấn như thế nào.
Bởi vì nhà Vương Lão Tứ không lấy được nhiều bạc như vậy, dân làng xung quanh nhao nhao về nhà, đem tiền tích cóp trong nhà lấy ra cho nhà Vương Lão Tứ mượn trước.
Nhất là Lý Nhị gia cho mượn nhiều nhất, một nửa bạc cũng do Lý Nhị gia bỏ ra.
"Hồ Hán ta tin tưởng các ngươi, giấy nợ này trả lại cho thôn trưởng."
Hồ Hán ném một túi bạc cho thủ hạ bên cạnh, cũng không nói nhảm giao giấy nợ kia cho Bộ Phàm.
"Sau này nếu Vương Lão Tứ lại đi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền