ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Boss Tân Thủ Thôn

Chương 87. Thái Hư Hóa Long Quyết (1)

Chương 87: Thái Hư Hóa Long Quyết (1)

Nhìn người trượng phu khi đối mặt với mình luôn hung dữ, nhưng lúc này đối diện với đám người từ sòng bạc lại giống như con chó đang vẫy đuôi.

Vương Lão Tứ tự giễu cười.

Tên hán tử rác rưởi này.

Cũng chỉ biết hung dữ với thê nhi.

"Được rồi, mang người đi!"

Hán tử khôi ngô của sòng bạc vung tay lên, nhất thời bốn hán tử khác đi lên bắt lấy Vương Lão Tứ.

"Các ngươi muốn gì?"

Trong lòng Vương Lão Tứ hoảng hốt, nhìn dân chúng xung quanh một chút, giờ phút này đám hương thân coi như chuyện không liên quan đến mình, ở một bên xem kịch hay.

"Còn có thể làm gì nữa? Trượng phu của ngươi đã thua bạc sòng bạc chúng ta, sau này ngươi chính là người của sòng bạc của chúng ta!"

Hán tử khôi ngô kia cười to nói.

"Tức phụ, ngươi yên tâm, chờ ta tiết kiệm đủ bạc rồi sẽ chuộc ngươi về!"

Vẻ mặt Trượng phu trước kia hung dữ bây giờ lại chất phát cười nói.

"Không thể nào, ta muốn chờ thôn trưởng tới đây!"

Vương Lão Tứ kinh hoảng thất thố.

Tại sao lại khác với giấc mơ?

Còn nữa, tại sao đến bây giờ thôn trưởng còn chưa tới cứu hắn ta.

"Cứu mạng!"

Vương Lão Tứ lớn tiếng kêu cứu, hai tay không ngừng giãy dụa, nhưng khí lực của một phụ nhân như hắn ta làm sao có thể so sánh được với bốn tráng hán.

Cho nên hắn ta đã bị ném vào trong xe ngựa.

Giờ phút này, đừng nói đến việc trong lòng Vương Lão Tứ hoảng hốt như thế nào.

Tên hán tử sòng bạc này sẽ đưa hắn ta đi đâu?

Tên đó sẽ không đưa hắn ta đến nơi bẩn thỉu đó, đúng không?

Đột nhiên chiếc xe ngựa dừng lại bên cạnh một khu rừng.

"Các ngươi muốn làm gì?"

Rèm xe bị vén lên, nhìn cả người tên hán tử khôi ngô cơ bắp kia, thân thể của Vương Lão Tứ không khỏi co rụt lại.

"Trước khi mang ngươi trở về, như thế nào cũng phải kiểm tra một chút!"

Ánh mắt của một hán tử khôi ngô đánh giá Vương Lão Tứ một lượt, mấy tráng hán xung quanh cũng lộ ra biểu cảm giống nhau.

"Các ngươi không được tới đây!"

m thanh của Vương Lão Tứ run rẩy, hắn ta không chịu nổi một người chứ đừng nói là cùng tới?

Mấy tên hán tử khôi ngô kia liếc nhìn nhau, đồng loạt lộ ra nụ cười mà nam nhân đều hiểu, nhất thời nhào về hướng của Vương Lão Tứ.

...

"Đừng mà!"

Đầu của Vương Lão Tứ đầy mồ hôi, cả người kinh hãi bật dậy, miệng không ngừng thở hổn hển.

"Nơi này là đâu?"

Vương Lão Tứ bỗng nhiên chú ý tới xung quanh, thấy một mảnh đen kịt thì không khỏi ngẩn ra.

Cái này đây không phải là nhà hắn ta sao?

Chẳng lẽ?

Đột nhiên, hắn ta nghĩ đến cái gì đó.

Vương Lão Tứ vội vàng sờ ngực.

Ngực, không lớn không mềm.

Lại đưa tay sờ đũng quần.

Thứ đó vẫn còn đó.

"Hóa ra chỉ là một giấc mơ!"

Vương Lão Tứ lau mồ hôi lạnh, nuốt nước bọt.

Nhưng vừa nghĩ đến những chuyện xảy ra trong giấc mơ, cả người hắn ta không khỏi run rẩy.

Nhất là hình ảnh hán tử khôi ngô nhào tới.

Cái này quá chân thật!

...

Trong lúc đó.

Dưới ánh trăng, Bộ Phàm đang tản bộ giữa không trung, bên cạnh có một con tiểu bạch lư, trên lưng tiểu bạch lư có một tiểu cô nương đang ngồi.

"Ca, giấc mơ vừa rồi của Vương Lão Tứ nhất định là do ngươi tạo ra! Hỏa Kỳ Lân làm ra bộ dạng ta hiểu hết mọi chuyện nói.

Bộ Phàm cười cười, cũng không trả lời.

"

Nhưng rõ ràng giấc mơ của Vương Lão Tứ, khi hắn ta hối hận rơi lệ thì nên kết thúc,

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip