Chương 57. Thuyết thư lang (2)
“Trên đường cầu học, Anh Đài gặp gỡ bất ngờ thư sinh Lương Sơn
Bá cũng đi Trung quận cầu học, hai người vừa gặp như đã quen từ lâu, cùng học tập thật vui, ở trên Thảo Kiều đình bốc đất làm hương, kết nghĩa “huynh đệ” ...”
Dưới đài, động tác uống trà của mấy khách nhân dần dần chậm lại.
“Nữ giả nam trang?”
“Có chút thú vị...”
“Cái này cũng nhìn không ra, nữ tử kia ngực là phẳng bao nhiêu?”
...
Tuy vị thuyết thư lang mới này, kỹ xảo không bằng thuyết thư tiên sinh khác, nhưng câu chuyện của hắn lại rất thú vị, tươi mát mà rõ nét, bọn họ sau khi thử nghe xong một đoạn, thế mà nghe lọt.
Bởi nữ chính nữ giả nam trang mà dẫn phát một loạt chuyện xưa không biết nên khóc hay cười, cũng khiến mấy người đang ngồi liên tiếp nhếch khóe miệng lên, hai khách nhân chuẩn bị rời đi, yên lặng bảo tiểu nhị thêm ấm trà.
“Thú vị.”
“Câu chuyện này mới mẻ độc đáo, cũng rất buồn cười...”
“Buồn cười là buồn cười, nhưng tựa như không có liên quan với《
Hóa Điệp 》, tên này đặt lạc đề rồi...”
Mọi người vừa nghe, vừa hứng thú thảo luận, thẳng đến lúc Lý Mộ kể đến Lương Sơn Bá đi Chúc gia cầu hôn, lại biết Chúc phụ đã mang
Anh Đài gả cho Mã Văn Tài con trai quận thủ Nam quận, nhân duyên mỹ mãn, đã thành thương ảnh. Hai người ban công gặp gỡ, hai mắt đẫm lệ nhìn nhau, buồn bã mà chia tay...
Sắc mặt mấy người khách kia dần dần trở nên nghiêm túc, nhưng cũng biết, đây chính là chiêu trò những người thuyết thư kia quen dùng, muốn nâng lên thì đè xuống trước, muốn đè xuống thì nâng lên trước, sau đó câu chuyện phát triển, tất nhiên là hai người vượt qua tầng tầng trở ngại, hạnh phúc mỹ mãn sống cùng nhau...
Nhưng, sau bình phong, giọng của thuyết thư lang kia từ từ truyền đến: “Sơn Bá u buồn thành bệnh, không lâu thì chết, Anh Đài nghe thấy tin dữ của Sơn Bá, thề muốn chết cùng...”
“Chết, chết rồi?”
“Điều đó không có khả năng, quỷ hồn của hắn nhất định còn đang chờ đợi...”
“Chúc Anh Đài sẽ làm như thế nào, chẳng lẽ hai người muốn người quỷ yêu nhau sao...”
Dưới đài, mọi người mặt lộ vẻ nôn nóng, trái tim Liễu Hàm Yên cũng thắt lại.
Giờ phút này, Lý Mộ đứng ở sau bình phong, nhíu mày.
Ngay tại lúc hắn kể đến một đoạn bi tình nhất này của Lương
Chúc, muốn dẫn đường tình cảm bi ai của mọi người, lại phát hiện một tia cũng không dẫn đường được.
Hắn vốn cho rằng những người này thật sự đều là ý chí sắt đá, thẳng đến lúc hắn dùng Thiên Nhãn Thông xuyên qua bình phong quan sát, mới phát hiện hầu như trên thân mọi người đều tràn ngập bi ai nhàn nhạt, chỉ là những cảm xúc bi ai đó, đều không thể bị hắn dẫn
đường tới.
Mà Lý Mộ không dùng thần thông Thiên Nhãn, thì cái gì cũng không nhìn thấy.
Xuất hiện loại tình huống này, chỉ có một khả năng, đó chính là cảm xúc bi ai của bọn họ, không phải sinh ra đối với Lý Mộ.
“Tại sao có thể như vậy?” Lý Mộ chau mày, chẳng lẽ nói, cho dù là bởi vì hắn mà sinh ra cảm xúc, chỉ cần không phải nhằm vào hắn,
đều không thể bị hắn dẫn đường?
Hắn sở dĩ không thể hấp thu cảm xúc bi ai của những người này, là bởi vì cảm xúc bi ai của bọn họ, nhằm vào là Lương Sơn Bá, là
Chúc Anh Đài, mà không phải Lý Mộ hắn!
Vậy hắn thời gian dài như vậy chẳng phải là bận rộn vô ích?
Dưới đài, mọi người đang nghe tới chỗ khẩn trương, lại thấy sau
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền