Chương 62. Yêu tà quấy phá
Lý Mộ vội vàng hỏi: “Đường tắt nào?”
Lão Vương tuy chưa từng tu hành, nhưng sống đủ lâu, gặp đủ nhiều, nếu bàn về chuyện trên tu hành, chỉ sợ lão so với Lý Thanh còn rõ ràng hơn.
“Phách người ngươi không thể đoạt, chẳng lẽ còn không thể đoạt phách yêu?” Lão Vương cho hắn một ánh mắt, nói: “Ngươi cho rằng đám
đệ tử nhập thế kia của đạo môn các tông trảm yêu trừ ma khắp nơi, thật sự là nhàn rỗi không có chuyện gì sao, sau khi giết những yêu vật đó, thuận tiện rút hồn lấy phách, lại luyện hóa thêm, chẳng phải là nhanh hơn nhiều so với tự mình thành thành thật thật tu hành?”
Lão Vương nói, tất nhiên là phương pháp đẩy nhanh tốc độ tu hành, nhưng ở trong mắt Lý Mộ, đoạt hồn phách yêu, cùng đoạt hồn phách người, không có khác biệt quá lớn.
Lý Mộ lắc lắc đầu, nói: “Người chia ra người tốt người xấu, yêu cũng có yêu thiện yêu ác, người vì mình tu hành, đi giết yêu lấy phách, cùng yêu vì tăng trưởng đạo hạnh, đi giết người đoạt hồn, lại có gì phân biệt?”
“Ta lại không bảo ngươi đi giết yêu tinh tốt.” Lão Vương liếc hắn, nói: “Ngươi có thể đi giết đám yêu quái ác làm nhiều việc ác, lấy phách chúng nó, đã có thể trừ hại cho dân, lại có thể giúp bản thân tu hành, cớ sao mà không làm?”
Lý Mộ cười cười, nhẹ nhàng lắc đầu.
Lão Vương kinh ngạc nói: “Ngươi không muốn đi đường tắt?”
Trong đầu Lý Mộ hiện ra cảnh báo của Lý Thanh, nói: “Dục vọng của con người là vô cùng vô tận, trên đời này vốn không có tà tu, có chỉ là người tu hành muốn đi đường tắt, có lẽ bọn họ ngay từ đầu nghĩ, cũng là tru sát ác yêu, trừ hại cho dân, đồng thời giúp bản thân tu hành, nhưng sau khi quen loại đường tắt này, bọn họ liền không thể chịu đựng được tốc độ tu hành tầm thường nữa, dần dần đưa tay vươn về phía yêu vật chưa từng hại người, thậm chí là con người, đây là một con đường không lối về.”
“Ngươi người này, vẫn đầu óc cứng giống như trước đây.” Lão
Vương lắc lắc đầu, thở dài nói: “Đường tu hành, vốn là nghịch thiên mà đi, ngươi đã đi lên con đường này, thì phải thích ứng quy tắc trên con đường này.”
Lý Mộ hỏi: “Quy tắc của con đường này là cái gì?”
Lão Vương nhếch miệng cười: “Cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm thép, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu, chỉ vậy mà thôi.”
Lời của lão Vương thật ra không sai, lão ở huyện nha mấy chục năm, từng gặp quá nhiều người, quá nhiều chuyện, kiến thức tự nhiên không phải Lý Mộ có thể so sánh.
Lý Mộ chỉ là nhớ tới Lý Thanh cảnh báo đối với hắn, con đường tu hành, nếu chỉ nghĩ tìm kiếm đường tắt, cuối cùng chỉ có thể hại người hại mình.
Hắn đi ra khỏi phòng trực, nhìn thấy Lý Thanh hai tay ôm kiếm, tựa vào trên cột hành lang.
Lý Mộ ngẩn ra một phen, “Đầu nhi.”
Lý Thanh thở ra một hơi, nói: “Ta vốn lo lắng, quá sớm tiếp xúc
đến đường tắt tu hành, rất có khả năng sẽ làm ngươi lầm đường lạc lối, bây giờ xem ra, lo lắng của ta là dư thừa.”
Nàng nhìn Lý Mộ, nói: “Đi theo ta.”
Lý Mộ đi theo nàng vào phòng trực, Lý Thanh xoay người, nói:
“Đưa tay cho ta.”
Lý Mộ do dự một chớp mắt, chậm rãi vươn tay.
Lý Thanh bỗng nhiên nắm chặt tay hắn, Lý Mộ đang nghi hoặc, lại cảm nhận được một lực lượng tinh thuần, từ lòng bàn tay nàng tràn vào thân thể hắn.
Lực lượng đó sau khi tiến vào thân thể Lý Mộ, cảm xúc giận
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền