ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Đại Chúa Tể

Chương 100. Liễu Kinh Sơn

Chương 100: Liễu Kinh Sơn

Liễu Mộ Bạch hai mắt âm hàn cũng bị Mục Trần phát hiện, mắt hắn cũng nheo lại đối thị với Liễu Mộ Bạch, không chịu thua tỏa ra cái lạnh bức người.

Mặc xác Liễu vực các ngươi có mưu đồ gì, nếu muốn động chạm tới Mục vực bọn ta, lẽ nào sẽ để cho các ngươi toại nguyện?

Liễu Mộ Bạch dường như cũng hiểu ra ý tứ trong ánh mắt của Mục Trần, khóe miệng cười càng sâu.

Bằng ngươi? Đầu óc ngươi đang tính cái gì vậy, ta thật muốn đợi xem một lát nữa bộ dáng thê thảm của cho con các ngươi có thể thảm hại đến mức nào.

Trong đại điện, mọi người nhìn thấy Liễu Kình Thiên lộ diện, cũng vội vã chào hỏi. Tuy Bắc Linh cảnh phân ra chín địa vực, nhưng không ai không biết Liễu vực là thế lực có nội tình hùng hậu nhất, luận về chiến lực, chắc chắn vẫn ở vị trí đệ nhất.

Mục Phong cũng nhìn Liễu Kình Thiên mà cười nhạt, chắp tay chào, gương mặt không biết vui buồn giận dữ thế nào.

- Ha ha, Mục Phong vực chủ cũng tới rồi sao? Thật là vất vả.

Liễu Kình Thiên cũng tỏ vẻ khách sáo hiền lành cười chào Mục Phong, dường như những đối chọi giao phong trước kia hoàn toàn không ảnh hưởng gì.

- Đại hội cửu vực do chính chúng ta tán thành lập ra, Liễu vực đã có lời mời tự nhiên ta phải tới thôi.

Mục Phong cười nói.

Liễu Kình Thiên cười tủm tỉm gật gù.

Trong đại điện, những vực chủ khác nhìn thấy thái độ giữa hai người thì cũng hơi quái đản. Bắc Linh cảnh này ai mà không biết Mục vực với Liễu vực là tử địch, đều hăm he năm lần bảy lượt tiêu diệt đối thủ, thế mà cái bộ dạng trước mặt còn ra vẻ như thế thật khiến người ta cười không ra tiếng.

Thế nhưng, qua đó họ càng cảm thất bất an khi Liễu Kình Thiên biểu hiện như thế này, rất không bình thường.

- Ha ha, Liễu vực chủ, không biết lần này đột nhiên lại tổ chức đại hội cửu vực, mời tất cả bọn ta đến là vì đại sự gì chăng?

Đường Sơn cười cười cất tiếng hỏi.

Không khí trong đại điện vì câu hỏi đầy hàm ý kia mà trở nên yên tĩnh, mọi ánh mắt đều đổ dồn về vị trí chủ tọa. Vấn đề Đường Sơn muốn biết hẳn nhiên cũng là điều mọi người muốn biết.

Liễu Kình Thiên nhìn những ánh mắt khẩn trương phóng tới, chỉ mỉm cười, bàn tay vỗ vỗ lên thành ghế, tỏ ra không có gì quan trọng:

- Kỳ thật cũng không có cái đại sự gì, chỉ là có một đề nghị muốn trưng cầu ý kiến của mọi người.

- Hả? Đề nghị gì?

Đường Sơn cười hỏi.

Liễu Kình Thiên đáp lời:

- Mọi người hẳn cũng biết, trong Bách Linh thiên thì Bắc Linh cảnh chúng ta chỉ là một cảnh có thực lực yếu nhược mà thôi, khiến cho lời nói của chúng ta cũng không có trọng lượng bao nhiêu. Nếu một ngày kia những cảnh khác bốn phía xâm lăng, e rằng Bắc Linh cảnh căn bản không có lực chống cự, đành phải hai tay dâng lên cơ nghiệp dốc sức xây dựng bao năm qua.

Đại điện vẫn yên tĩnh, nhiều ánh mắt lóe sáng, nhưng không ai lên tiếng, có lẽ cũng chưa ai rõ lắm Liễu Kình Thiên đang muốn làm gì.

- Hà hà, Liễu vực chủ có lẽ lo lắng quá nhiều chăng? Bắc Linh cảnh chúng ta chỉ thuộc một khu vực hẻo lánh trong Bách Linh thiên, đối với những đại cảnh khác cũng chẳng có mấy ích lợi, ai lại hao phí quân lực mà kéo đến xâm phạm Bắc Linh cảnh chứ?

Đường Sơn cười nói như đùa.

- Nhưng lỡ như....

Liễu Kình Thiên tỏ vẻ hiền lành nói tiếp. Mục Phong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip