Chương 103: Mượn lực
Cửu U Tước nghe thấy Mục Trần trả lời vô cùng kiên quyết lại ngẩn ra khó tin, vốn còn chưa nói ra điều kiện.
- Hiện giờ ta không còn lựa chọn nào khác, ngươi không cần làm cái mặt nghi ngờ đó.
Mục Trần dường như nhìn thấu suy nghĩ của Cửu U Tước, giọng nói vẫn bình tĩnh:
- Dù cho luyện hóa ngươi không biết ích lợi cho ta đến mức nào, nhưng so với tính mạng của cha ta thì không chút đáng giá.
Cửu U Tước lại lần nữa trầm tư, cảm giác chân thật đáng tin đã nhiều hơn trong lời nói của nhân loại kia. Thời gian qua mắc kẹt trong cơ thể hắn cũng biết được một chút tính cách Mục Trần.
- Còn điều kiện của ngươi khoan hãy nói, đợi vượt qua ải khó này rồi tính đi, làm sao có thể đối phó lão quỷ Dung Thiên cảnh kia.
- Nếu ta ở thời kỳ toàn thịnh thì một chiêu tên kia chết chắc, bất quá ngươi biết rõ ta đang bị suy yếu. Thành ra không thể tự ra tay được, toàn bộ phải dựa vào ngươi thôi.
- Ta làm sao là đối thủ của lão quỷ kia?
Mục Trần lắc đầu.
- Ta sẽ cho ngươi mượn tạm sức mạnh, thao túng lực lượng. Bất quá ta nói trước, cái thân xác còm nhom của ngươi chẳng biết sẽ chịu nổi bao nhiêu sức lực của ta, thành ra nếu có vấn đề gì thì ta cũng vô phương cứu chữa, ngươi dám không?
Cửu U Tước chậm rãi giải thích
- Cứ cho ta mượn đi!
Mục Trần không do dự gật đầu cái rụp.
- Với lực lượng của ta, ngươi cũng có thể tạm thời đạt tới trình độ Dung Thiên cảnh, nhớ cho kỹ, tạm thời thôi đó. Do vậy nếu trong thời gian tạm thời đó mà không giết được tên kia thì ngươi không xong rồi.
- Ừ!
Mục Trần lại gật đầu. Bất kể thế nào, hắn cũng không thể trơ mắt nhìn Mục Phong bị giết ngay trước mặt!
- Ngươi điều khiển cái hoa lung này cho nó giảm bớt áp lực với ta, để ta truyền lực lượng ra ngoài.
Cửu U Tước vẫn bình thản như không
- Dĩ nhiên nếu ngươi đủ can đảm tin ta, nếu sợ rằng giảm áp lực sẽ khiến ta tận dụng thời cơ, thì khỏi nói nữa đi.
- Ta tin ngươi.
Mục Trần cười trả lời.
- Hử?
Cửu U Tước tỏ ra thú vị
- Tin ta dễ vậy sao? Là do ngươi quá khờ hay ngây thơ? Không lẽ quên chuyện hôm trước tăng cấp ta ra tay rồi sao?
- Lúc đó khác... Vả lại niềm kiêu hãnh của ngươi khác với con người, ngươi đã nói như thế thì chắc sẽ không bôi nhọ nó.
Mục Trần mỉm cười.
Cửu U Tước không nói gì, từ chối cho ý kiến.
- Bất kể thế nào, ân tình này ta sẽ ghi tạc trong lòng.
Mục Trần hít một hơi, tỏ vẻ chận thành. Hiện tại Cửu U Tước chính là cái phao cứu sinh duy nhất cho hắn, lại tự nguyện cho hắn mượn sức mạnh đúng ngay thời điểm quan trọng, bất kể nó có mưu đồ gì hay không thì Mục Trần vẫn cảm kích nó.
- Cái này là giao dịch, không phải giao tình.
Cửu U Tước tỏ vẻ ngán ngẩm mấy cái chuyện lẩn quẩn của con người, thối lên:
- Lo mà chuẩn bị tinh thần đi.
Mục Trần cười, gật đầu. Tinh thần rời khỏi khí hải, hai mắt đang nhắm chặt cũng mở ra, những tiếng nổ ầm ầm vang vọng từ không trung truyền xuống, uy áp linh lực nghẹt thở trút lên người như cự thạch ngàn cân.
- Ngươi không sao chứ?
Đường Thiên Nhi lo lắng nhìn hắn, lúc nãy Mục Trần đột nhiên nhắm mắt, lay mãi cũng không tỉnh, còn tưởng rằng hắn bị cái gì.
Mục Trần lắc đầu, nhìn đôi mày liễu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền