Chương 57: Mượn thế
"Graoooow!"
Tiếng gào hung tàn từ xa vọng lại, Mục Phong, Chu Dã và cường giả Mục vực đều xanh mét mặt mày. Lúc này bọn họ đã bị Liễu vực đặt bẫy.
- Mục Phong, sao hả? Có thích đại lễ ta dành cho không nào?
Liễu Kình Thiên từ trên vách núi nhìn xuống đám người Mục vực, cất tiếng cười khoái trá châm chọc
- Liễu vực chúng ta lao tâm khổ tứ chuẩn bị cho kế hoạch Cửu U Tước này bao lâu kia chứ? Chẳng lẽ ngươi nghĩ bản thân nghe thấy vài tin tức thì có tư cách tranh đoạt với chúng ta sao?
- Đã vậy, đến đây rồi thì cũng coi như một lần buôn bán lỗ, mua một bài học xương máu đi.
Mục Phong vẫn lạnh lùng dán mắt vào Liễu Kình Thiên, nhưng không có lòng dạ nào mà đôi co với lão kia. Hai tròng mắt rung rinh động đậy, không ngừng nghĩ biện pháp hóa giải nan đề sắp tới. Tiếng thú rống vừa nãy hẳn nhiên là của linh thú cao cấp, nếu bị đám linh thú cao cấp dây dưa chế ngự, cho dù có thể giải quyết nhưng nhất định cũng bị tiêu hao nhiều, thậm chí có thể xuất hiện thương vong. Lúc đó lẽ nào bọn Liễu Kình Thiên kia lại nhân từ bỏ qua cơ hội đó.
Nhưng nếu hiện tại rút lui, cũng sẽ vướng vào bẫy tâm lý của Liễu vực, lúc đó bọn họ không bị ai cản trở dồn hết tâm lực đi săn Cửu U Tước. Đến khi họ bắt được Cửu U Tước rồi, thì nguy cơ của Mục vực sẽ càng lớn hơn.
Hoàn cảnh hiện tại quả thật tiến thoái lưỡng nan.
- Bây giờ phải làm sao?
Chu Dã lo lắng hỏi.
- Tùy cơ ứng biến.
Mục Phong sắc mặt vẫn tái xanh, thấp giọng trả lời.
Mục Trần bên cạnh cũng cau mày, bọn người Liễu vực quả thực đáng hận, luôn ngáng chân đẩy hắn ngã.
"Graoooow!"
Tiếng thú rống lại lần nữa vang vọng vách núi, rồi sau đó là tiếng xé gió cuồng mãnh truyền theo. Mọi người nhanh chóng nhìn thấy ba luồng hào quang từ vực thẳm Hắc Minh Uyên như điện xét lao đến, xuất hiện ở những vách núi chung quanh.
- Linh thú cao cấp, ba con!
Nhìn thấy chúng nó, Mục Phong giận dữ cắn răng.
Ba luồng hào quang tản đi, lộ ra ba thân hình cao lớn, mắt thú đỏ ngầu tràn ngập hung tàn hiếu sát.
Trên vách đá bên trái là một con sư tử to lớn toàn thân màu đỏ, trên lưng có một đôi cánh nhọn màu tím, uy phong lẫm lẫm.
Vách núi bên phải là một cự thú đen như nhung, nhìn qua như được đúc từ sắt thép mà thành, ánh mặt trời chiếu vào cơ thể nó, ánh sáng phản xạ ra như chiếu vào những thứ máy móc chết chóc.
- Tử Dực Sư!
- Hắc Thiết Thú!
Đoạn Vĩ nhìn thấy hai cự thú, sắc mặt kinh hãi hô lên. Quả nhiên là linh thú cao cấp, hai tên to đầu này đã có thực lực Thần Phách cảnh sơ kỳ.
- Kia là... Thủy Hỏa Hạc!
Mục Phong chỉ đảo mắt qua hai đầu cự thú cao cấp, nhưng lại tập trung hơn về vị trí linh thú cuối cùng, nhìn chằm chằm vào nó. Đó là một con hạc đen cực lớn, hai cánh của nó rất đặc biệt, một bên giống như nước có màu lam, bên kia lại phừng phừng rực lửa đỏ sẫm. Khi nó đập cánh, như có nước và lửa tỏa ra từ đôi cánh, nhìn rất lộng lẫy.
Nhưng cái lộng lẫy đó ở đây lại mang theo khí tức chết chóc và lực lượng kinh khủng.
Thủy Hỏa Hạc chính là linh thú có thực lực mạnh nhất trong ba con, đạt tới Thần Phách cảnh trung kỳ!
- Mục Phong à, xem ra vận may của các ngươi tốt thật đấy, cả Thủy Hỏa Hạc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền