Chương 74: Trần Phàm, Hoắc Vân
Bắc Linh viện, đông viện, tu luyện trường.
Hôm nay tu luyện trường có vẻ cực kỳ náo nhiệt, hầu như toàn bộ đệ tử thiên giới đông viện đều có mặt ở đây. Bởi vì hôm nay chính là ngày Bắc Linh viện thông cáo số lượng danh ngạch Ngũ Đại Viện.
Đệ tử đến Bắc Linh viện tu luyện, hầu như đều đặt mục tiêu là danh ngạch Ngũ Đại Viện. Hằng năm khổ tu cũng vì Bắc Linh viện chính là tấm ván bước qua cầu tiến vào Ngũ Đại Viện danh tiếng kia.
Mục Trần tiến vào tu luyện trường, tiếng huyên náo khiến cho hắn cũng kinh ngạc, trước mặt là người đông nghìn nghịt, chật cứng, toàn là đầu người. Nhìn trái nhìn phải, nhìn xa xa nhìn gần gần chỉ thấy toàn đầu và tóc, khiến hắn hoa mắt liếm môi. Không ngờ thiên giới đông viện lại có đông đệ tử đến như thế.
- Mục Trần, bên này!
Một tiếng gọi dịu dàng của nữ tử vang lên gần đó, Mục Trần nghe thấy bèn nhìn qua, là Đường Thiên Nhi đang vẫy tay với hắn. Nàng dung nhan xinh đẹp, nụ cười duyên dáng khiến không ít nam sinh xung quanh tỏ ra mê mẩn.
Mục Trần cũng cười đáp lại với Đường Thiên Nhi, cất bước đi qua bên đó. Chỉ một tháng không gặp, không ngờ cô gái kia lại càng thêm duyên dáng yêu kiều, tuy vận một bộ quần áo luyện công màu đen rộng thùng thình, nhưng vẫn nhìn thấy những đường cong mê mẩn.
- Một tháng không gặp, sao ta lại cảm thấy ngươi có gì đó thay đổi?
Đường Thiên Nhi nghiêng đầu liếc mắt săm soi hắn từ đầu tới chân, kinh ngạc mà tò mò. Hiện giờ Mục Trần cũng đã có thực lực Linh Luân cảnh, tuy không thể hiện ra, nhưng con gái tâm tình nhạy cảm vẫn có trực giác nhận biết được một chút biến hóa.
- Suýt nữa vùi xác trong Hắc Minh Uyên, không thay đổi mới lạ đó.
Mục Trần cười nói.
- Ngươi cũng đi Hắc Minh Uyên? Ta có nghe phụ thân nói dường như Mục vực các ngươi đánh nhau ầm ĩ với Liễu vực ở Hắc Minh Uyên, không ngờ cả ngươi cũng tham gia?
Đường Thiên Nhi chuyển động hàng mi thanh tú chớp chớp đôi mắt đẹp.
Mục Trần lắc nghiêng đầu, xem ra động tĩnh ở Hắc Minh Uyên hôm đó kinh động khá xa, ngay cả Đường vực của nghe được phong thanh. Bất quá xem ra người ngoài không ai biết được động tĩnh kinh thiên kia chẳng phải do Mục vực hay Liễu vực, mà vì Cửu U Tước tiến hóa gây nên.
- Mục ca!
Bất chợt một tiếng gọi to truyền tới, ngẩng đầu lên thì thấy Mặc Lĩnh, Đàm Thanh Sơn và mấy người nữa đang tươi cười đi tới. Bọn họ một tháng này dường như cũng chui đầu vào tu luyện khá dữ dội, mấy người đều có vẻ sâu thêm một chút. Đặc biệt là Mặc Lĩnh, Mục Trần có thể cảm nhận được linh lự trong cơ thể tên kia càng hùng hồn hơn nhiều, tùy lúc đều có thể đột phá đến Linh Luân cảnh, có lẽ cũng không xa nữa.
- Hê hê, Mục ca. Lần trước ngươi cấp cho ta Ngọc Linh quả kia, ít nhiều nhờ nó mà không lâu nữa ta sẽ tiến vào Linh Luân cảnh, đến lúc đó thật ngại quá, phải bỏ xa ngươi rồi a.
Mặc Lĩnh cười nói trêu ghẹo hắn.
Mục Trần liếc tên kia, cũng chỉ cười đáp lại, lười đả kích kẻ tội nghiệp.
- Không biết lần này Bắc Linh viện có bao nhiêu danh ngạch. Lần trước chỉ có ba cái, khiến cho lưỡng viện tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán.
Mặc Lĩnh liếm môi. Nói tới danh ngạch, ánh mắt của hắn cũng lóe lên, dĩ nhiên cũng rất thèm thuồng.
Mục Trần cũng gật đầu, định tán chuyện dăm ba câu thì
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền