Chương 82: Đối thủ
Mục Trần nhìn thẻ trúc trong tay, trên mặt khắc một con số: 1. Hắn giơ cao thẻ trúc lên, quay chữ số ra ngoài, mấy người khác thấy thế cũng lần lượt giơ thẻ trúc của mình lên.
- Thật là thú vị... mới vừa nghĩ tới.
Trần Thông tươi cười nhìn Mục Trần, đắc ý giơ lên thẻ trúc của hắn, trên mặt thẻ trúc cũng có số 1 như của Mục Trần, hẳn nhiên hắn chính là đối thủ của Mục Trần ở ngay trận so tài đầu tiên.
Mục Trần nhìn Trần Thông, bất đắc dĩ lắc đầu.
- Tên đần....
Trần Phàm rủa thầm, cảm thấy cái tên kia cười sao mà ngu ngốc đến thế, thê thảm đến nơi còn không biết. Hắn và Hoắc Vân liên thủ còn nhanh chóng bại trong tay Mục Trần, tên Trần Thông này còn yếu hơn hắn một ít, vậy mà còn cười với cái vẻ mặt mùa xuân phơi phới đó, quả thật là ngu mà.
- Hết phim....
Mặc Lĩnh bên cạnh tái mặt, cười khổ thốt lên, lúc lắc cái thẻ trúc trong tay than thở:
- Đối thủ của ta là Liễu Mộ Bạch.
- Hả?
Trần Phàm, Đường Thiên Nhi cũng vội nhìn qua thẻ trúc của hắn, rồi liếc qua bên kia, chỉ đành đưa mắt cảm thông tội nghiệp cho Mặc Lĩnh. Tranh đoạt danh ngạch lần này Mục Trần và Liễu Mộ Bạch là hai tên khó chơi nhất, Mặc Lĩnh ngay trận đầu gặp phải Liễu Mộ Bạch, quả thật không hay chút nào.
- Không sao, tranh đoạt lần này tuy thắng bại quan hệ lớn tới danh ngạch, nhưng cũng không hề nói ngươi thua thì liền mất đi tư cách.
Mục Trần vỗ vai Mặc Lĩnh, nhìn lên đài thượng khách, ánh mắt chăm chú vào vị Hác tiên sinh của Ngũ Đại Viện kia:
- Thực lực hiện tại của ngươi đã đạt tiêu chuẩn của Ngũ Đại Viện, do vậy dù thua mà có thể biểu hiện ra tài năng khác người, không chừng sẽ đạt thêm một cơ hội nữa đấy.
- Thật sao?
Mặc Lĩnh ngẩn ra, nghi hoặc.
Mục Trần gật đầu, nói:
- Dĩ nhiên, còn phải làm thế nào để động đến chú ý của người kia, phải xem ngươi ra sao.
Mặc Lĩnh cảm kích gật đầu, danh ngạch đối với hắn cũng rất quan trọng, nếu đã cố gắng luyện tập đến đây lại thất bại trong gang tấc, hắn cũng sẽ vô pháp tiến vào Ngũ Đại Viện. Năm nay là năm cuối cùng hắn có cơ hội.
"Boong!"
Đấu trường lại vang lên tiếng chiêng đồng. Trần Phàm, Đường Thiên Nhi, Hoắc Vân, Mặc Lĩnh đều lui ra sau. Trận đầu này ai cũng thấy rõ là Mục Trần vs Trần Thông.
Đám người lui sau, để lại hai thiếu niên trở thành tâm điểm chú ý của hơn 10v người trên khán đài.
- Ha ha, không ngờ trận đầu lại do Mục Trần biểu diễn đó.
Đường Sơn cười nói nhìn hai người trong sân.
Mục Phong cũng gật đầu cười, lão dĩ nhiên nhìn ra thực lực cả hai đều là Linh Luân cảnh sơ kỳ, nhưng đối thủ của con trai lão cũng không quá khó nhằn, chỉ cần thắng trận đầu, thì tối thiểu cũng có được một danh ngạch Ngũ Đại Viện.
- Hắn chính là Mục Trần kia sao?
Đài chủ tọa, Hác tiên sinh biếng nhác đột nhiên ngồi thẳng người, ánh mắt kỳ quái nhìn thanh niên tuấn tú trên lôi đài.
Tiêu viện trưởng bên cạnh nhìn qua, khẽ cười gật đầu xác nhận.
- Nhìn qua thật là một thiếu niên hiền lành, không ngờ lại gây ra cái chuyện tày đình kia, thật sự nhìn người không thể nhìn tướng mạo a....
Hác tiên sinh hứng khởi lẩm bẩm.
- Hy vọng tên nhóc này không khiến ta thất vọng, ta thật không muốn đi một chuyến không công đâu.
Tiêu viện trưởng nghe lão Hác lầm bầm mà càng thêm hiếu kỳ, nhưng cũng không dám hỏi,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền