Chương 84: Long tranh hổ đấu
Quảng trường khổng lồ, không khí sục sôi, vô số ánh mắt háo hức reo hò nhìn giữa sân đấu, phấn khích chờ đợi trận long tranh hổ đấu chân chính tranh đoạt danh ngạch đặc biệt.
Dưới sự chú ý của vạn người, Liễu Mộ Bạch chuyển động đã xuất hiện trên lôi đài, nhìn chằm chằm vào Mục Trần bên đông viện, khéo miệng mang theo nụ cười dữ tợn. Hắn đã rất mong chờ thời khắc này, đây là cơ hội chính thức tốt nhất để đánh bại tên Mục Trần đáng ghét kia, không biết lúc đó sẽ phấn khích như thế nào?
Mục Trần nhận lấy cái nhìn muốn ăn tươi nuốt sống mình của Liễu Mộ Bạch kia, chỉ lành lạnh tươi cười, bất chợt gương mặt nghiêm lại, chậm chạp bước lên đài, đối diện cách Liễu Mộ Bạch không xa.
- Mục ca, đánh đi!
- Mục ca đánh chết cha thằng đó, trả thù cho Mặc Lĩnh!
- Mục ca uy vũ....
Tô Lăng và đám đệ tử đông viện thi nhau hò hét cổ vũ, tuy tên Liễu Mộ Bạch kia rất lợi hại, nhưng bên này bọn chúng có Mục Trần cũng kỳ bí không kém, lòng tin của mấy tên kia đặt vào Mục Trần cũng không hề nhỏ.
- Cuối cùng cũng đến ngày hôm nay a....
Liễu Mộ Bạch nhẹ nhàng lắc cổ vặn mình bẻ tay, đôi mắt vẫn dán chặt lên người Mục Trần không rời đi chút nào. Gương mặt lúc này cười càng rõ, chẳng qua dưới nụ cười kia là hai hàm răng cắn chặt dữ dằn hung tợn, hận ý vô cùng. Cục diện này hắn đã nhịn thật lâu.
- Vặn dữ thế, không sợ vẹo à?
Mục Trần khẽ cười nói.
- Ta sẽ phế ngươi.
Liễu Mộ Bạch nhún vai cười nói.
- Nếu có cơ hội, ta cũng thế.
Mục Trần gật đầu, ra vẻ tán thành.
Liễu Mộ Bạch vẫn giữ nụ cười trên môi, Mục Trần vẫn nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, cả hai đều thấy rõ sát khí lạnh băng lưu động vật vờ trong mắt đối phương.
- Quả nhiên chỉ có Mục Trần mới có khả năng tranh đoạt với Liễu Mộ Bạch cái danh ngạch hạt giống kia.
Đường vực chủ Đường Sơn nhìn hai người trẻ tuổi dưới đài, lên tiếng nhận xét, hai người này chắc chắn là hai người trẻ tuổi ưu tú nhất Bắc Linh cảnh.
- Bất quá theo ta biết, Liễu Mộ Bạch hiện giờ đã có thực lực Linh Luân cảnh trung kỳ, linh quyết lợi hại của Liễu vực đều ưu tiên dành cho hắn học, chiến lực khá kinh khủng.... Mục Trần hiện tại chỉ là Linh Luân cảnh sơ kỳ, có lẽ bất lợi không nhỏ.
Đường Sơn quay qua đàm đạo với Mục Phong, dù sao tình cảm giữa hai vực khá tốt, tự nhiên là quan tâm đến Mục Trần hơn.
Mục Phong nghe vậy cũng chỉ cười:
- Liễu tiểu tử kia đúng là bản lĩnh ưu tú, bất quá Mục Trần con ta cũng không phải quả hồng dễ bóp.
Mục Phong biết rõ và thừa nhận năng lực của Liễu Mộ Bạch, nhưng lòng tin với con trai lão lại mạnh hơn nhiều.
- Ha ha, vậy thì ta phải quan sát cho thật kỹ mới được.
Đường Sơn khẽ cười khách sáo đáp lời.
Trên một ghế thượng khách gần đó, Liễu Kình Thiên cũng nghe được lời nói của Mục Phong, không hề quay lại nhìn, chỉ cất giọng châm chọc chờ xem kịch vui:
- Nằm mơ giữa ban ngày...
Vị Hác tiên sinh cũng nhìn chăm chú vào hai thiếu niên giữa đấu trường, rốt cuộc ngồi ngay ngắn lại, không còn vẻ lười biếng như trước nữa, ánh mắt mờ đục hiện lên nét hứng thú:
- Kịch hay phải có diễn viên tài, cuối cùng cũng có chuyện đáng xem a.
Tiêu viện trưởng đứng dậy, quét mắt khắp đấu trường, dừng ánh nhìn tại giữa sân, nheo mắt quan sát Mục
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền