Chương 92: Liên thủ
Trong gian nhà trại chủ, không khí căng thẳng tột độ nhờ một câu nói khẳng đĩnh đó của Lôi Sơn mà hoàn toàn bị phá vỡ. Không chỉ mấy người bên Chu Dã mừng ra mặt, ngay cả Lôi Thành và Lôi Âm cũng thở phào. Bọn họ quả thật cũng phải suy nghĩ đến nhũn não, phân tích lợi hại đủ đường mà không biết nên quyết định ra sao. Hiện tại Lôi Sơn đã quyết định thay cho họ, dĩ nhiên là trong lòng họ bình an hơn.
- Ha ha, Lôi đại đương gia, mong rằng chúng ta sẽ liên kết thống khoái.
Chu Dã ôm quyền kính cẩn trước Lôi Sơn.
Lôi Sơn cũng đứng dậy, nhìn về Mục Trần, cười nói:
- Năm xưa ta và Mục Phong vài lần có duyên gặp mặt, khí độ cao thượng, ta rất khâm phục, không ngờ chẳng những vậy còn dạy dỗ ra nam tử tài giỏi thế này, quả thật hổ phụ vô khuyển tử.
- Lôi đại đương gia quá khen, ta chỉ là thẳng thắn thật thà mà thôi.
Mục Trần cũng thả lỏng thần kinh đang căng như dây đàn, khẽ cười khiêm tốn.
- Ngươi nói rất đúng, Mang Âm Sơn mấy năm nay càng lúc càng lộng hành, không ít lần ỷ thế đè đầu cưỡi cổ Cửu Long trại chúng ta, nhưng dù gì cũng chưa phát sinh quá nhiều sự cố đáng tiếc, nên ta cũng nhường nhịn. Thế nhưng, ta nghĩ bây giờ mà nhịn nữa, e rằng không ngóc đầu lên nổi.
- Nếu Dương Quỷ không muốn buông tha Cửu Long trại, Lôi Sơn ta đây cũng không phải dĩa trái cây cho hắn muốn ăn thì ăn!
Chu Dã gật gật đầu, nói:
- Đội ngũ Mục vực chúng ta sẽ ra ta với Mang Âm Sơn vào ngày mai, nhưng thế lực hắc đạo khác ở Mang Âm sơn mạch, phiền Lôi đại đương gia đánh tiếng một chút, mục tiêu của chúng ta chỉ có Mang Âm Sơn, tuyệt không hội đối mặt với các thế lực khác.
- Yên tâm, mặt mũi Cửu Long trại ta, huynh đệ trên đường cũng phải nể không ít, sẽ không kẻ nào dám động tay động chân.
- Lôi đại đương gia, có câu trảm thảo trừ căn, ngày mai ra tay tuyệt đối không cho Mang Âm Sơn một cơ hội nào, mong Cửu Long trại sẽ toàn lực tương trợ, đoạn tuyệt tất cả hậu họa.
Mục Trần nhẹ giọng nói.
- Hà, tuổi còn nhỏ, không ngờ còn tàn ác hơn cả bọn ta.
Lôi Sơn cười khẽ, ánh mắt kỳ lạ nhìn hắn, tỏ ra thích thú. Thân là người hắc đạo, với khí chất độc địa đó rất thuận mắt.
- Dương Quỷ giết chết một trưởng bối trong nhà ta, cừu này không báo, thì không bằng nữ nhi.
Mục Trần lắc đầu, nói.
- Này, nữ nhi thì sao? Ngươi nhìn nữ nhi không thuận mắt sao?
Hắn vừa hết lời, một tiếng quát phẫn nộ bên cạnh vang lên, nhìn qua thì ra Lôi Âm đang trợn mắt quát tháo.
Mục Trần xấu hổ cười.
- Ha ha, Âm nhi nhà ta cũng không kém hơn nam nhi, Mục Trần ngươi cũng không nên đắc tội nàng, nàng là người hiểu rõ nhất Mang Âm sơn mạch này, có nàng dẫn các ngươi đi Mang Âm Sơn, sẽ dễ dàng vượt qua phòng tuyến của chúng, đến thẳng hang ổ.
Lôi Sơn cười nói.
Mục Trần hơi ngạc nhiên, chợt quay về phía Lôi Âm ôm quyền, cười nói:
- Do ta nói sai, chuyện lần này phiền Lôi Âm tiểu thư vậy.
- Tuy ta rất ghét bọn người Bắc Linh viện các ngươi, bất quá việc này đối với Cửu Long trại chúng ta cũng rất quan trọng, ta dĩ nhiên phải hỗ trợ. Hơn nữa nghe nói ngươi cũng là Linh Trận sư? Ta cũng muốn xem, hai ta ai lợi hại hơn ai.
Mục Trần cười, Lôi Âm tuy là nữ nhi, nhưng tranh cường háo thắng không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền