Chương 103 : Đại Đế Cấm Khu: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 103
Đáy mắt Tô Tân Niên lóe lên một tia quỷ dị, vẻ mặt cũng rất kỳ quái:
"Mà bốn loại đại hung tai ách này, đều xảy ra trong cùng một đêm, trong thành Trường An và cả ngoài thành Trường An."
"Chúng đến rất nhanh, đi cũng rất nhanh, cho nên gần như không có ai biết."
Tô Tân Niên quay đầu lại, nói:
"Sư đệ, ngươi chắc là biết thành Trường An là nơi nào."
Cố Bạch Thủy lặng lẽ gật đầu:
"Đế đô của Đường quốc, đạo tràng của Thần Tú, cũng là cấm pháp chi địa."
Đường quốc trong lịch sử của toàn bộ đại lục đều chiếm một vị trí vô cùng khổng lồ.
Nó là một quốc gia cổ xưa xuyên suốt sử thi của đại lục, bất kể là trong thời đại hỗn loạn rung chuyển nào, đều chưa từng trải qua tai ương diệt quốc thực sự.
Đường quốc cũng như một ngọn núi cao sừng sững trải qua bao thăng trầm, đứng vững trong dòng sông lịch sử, vĩnh viễn không thay đổi.
Cho dù là Thánh Địa thế gia hiện tại, truy tìm nguồn gốc tổ tiên, thật ra phần lớn đều có quan hệ mật thiết với Đường quốc.
Cũng chính vì vậy, thành Trường An mới được gọi là
"cấm pháp chi địa"
.
Nếu không có động cơ hợp lý, rất ít tu sĩ tranh đấu ở lãnh thổ phụ cận thành Trường An.
Đây là một tòa thành cổ an bình, nằm giữa chốn trần thế, được các tu sĩ kính ngưỡng.
Tà túy phải thoái lui, yêu ma không dám xuất hiện.
Cho nên khi một đêm nọ, bốn loại tai ách khủng khiếp cùng xuất hiện ở thành Trường An, nhất định là đã xảy ra chuyện gì đó không thể tưởng tượng nổi.
"Bốn loại tai ách xuất hiện trong thành Trường An, bị các thế gia Thánh Địa phong tỏa tin tức, chỉ có vài người biết được."
Tô Tân Niên nói:
"Mà khi đó, ta lại vừa vặn ở cách thành Trường An không xa."
Cố Bạch Thủy hỏi:
"Ngươi có gặp phải không?"
Tô Tân Niên lắc đầu:
"Không, khi ta chạy tới nơi này, tất cả đều đã khôi phục lại bình thường, như ảo giác, cũng như có người đã xóa đi tất cả dấu vết."
"Nhưng ta không phải là không thu hoạch được gì."
Tô Tân Niên dường như nhớ lại điều gì đó, khẽ nói:
"Có người nói, đêm đó trong thành Trường An có tuyết rơi."
"Đêm tuyết rơi nhuộm đỏ."
"Hoa tuyết bay lả tả, rơi xuống từ màn đêm, nhưng còn chưa chạm đất đã biến mất."
"như bông liễu, cũng như lông tóc của một thứ gì đó."
Thân thể Cố Bạch Thủy khựng lại, trong đáy mắt thoáng lộ vẻ dị sắc khó phát hiện.
Một đêm trước khi hắn bị đuổi ra khỏi núi, trên con đường nhỏ tĩnh mịch kia, dường như cũng đã xảy ra cảnh tượng tương tự.
"Sau đó, ta thật sự tìm thấy một nhúm lông trong đất trước cửa thành Trường An, lông màu đỏ."
Tô Tân Niên nhếch miệng, cười mà không phát ra tiếng.
"Đêm hôm đó trong thành Trường An, đằng sau bốn loại tai ách giáng xuống, chắc là còn ẩn giấu một bóng hình màu đỏ."
Mí mắt Cố Bạch Thủy khẽ động, hỏi:
"Kẻ xuyên việt?"
Tô Tân Niên gật đầu:
"Cũng có thể là một thứ khác."
Ví dụ như vị Đại Đế nào đó đáng lẽ phải chết từ rất lâu, cùng với thanh Cực Đạo Đế Binh đỏ như máu của hắn.
"Sau khi ta trở về cấm địa, đã tra xét một số sách cổ rất xa xưa, phát hiện sau khi Thần Tú Đại Đế ngã xuống, Nhân tộc có một thời gian rất dài không có hậu nhân chứng đạo thành Đế."
"Sau đó, Hủ Mục Đại Đế đột ngột xuất hiện trên sách cổ, không có bất kỳ dấu hiệu nào, không có bất
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền