Chương 1542 : Đại Đế Cấm Khu: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 1542
Khi Trường Sinh phù vỡ nát hoặc tàn lụi, bọn họ sẽ rơi vào trạng thái ngủ đông hoặc giả chết... Lâu dần, nếu không có ai đánh thức Trường Sinh phù, nàng ta sẽ thực sự ngủ say đến chết.
Trần Tiểu Ngư hỏi:
"Ngươi có thể cứu sống nàng ta không?"
Cố Bạch Thủy đáp:
"Có thể thử xem."
Hắn giơ tay thọc vào trong bóng mình, không biết từ đâu lấy ra một lá bùa màu xanh vàng... Hình như từ một cái xác thối rữa mọc đầy lông đỏ.
Cố Bạch Thủy búng tay, ném lá bùa vào giữa trán thiếu nữ váy xanh.
Chẳng bao lâu sau, nha hoàn dưới gốc cây chớp mắt, tỉnh lại.
"Các ngươi là ai?"
Nha hoàn thấy hai người trước mặt, giật mình, lùi lại hai bước.
Trần Tiểu Ngư mỉm cười hiền hòa, định bụng an ủi thiếu nữ đang hoảng sợ.
Nhưng Cố Bạch Thủy không có tâm tư đó, hắn hỏi thẳng:
"Chủ nhân nhà ngươi đâu?"
"Ta đến tìm Cố Ninh Châu."
Nghe thấy tên Cố tướng quân từ miệng người lạ, sắc mặt nha hoàn dịu đi đôi chút, nàng ta khẽ đáp:
"Cô gia nhà ta ra ngoài rồi, chắc vài ngày nữa sẽ về."
"Cô gia?"
"Ra ngoài?"
Câu trước là giọng Trần Tiểu Ngư, câu sau là của Cố Bạch Thủy.
"Hắn đi đâu?"
"Vào cung yết kiến... Không đúng, hình như ra khỏi thành đến quân doanh..."
Kỳ lạ thay, tiểu nha hoàn lẩm bẩm, vẻ mặt có phần hoảng hốt, mơ hồ.
Nàng ta dường như quên mất điều gì đó, lời vừa thốt ra không chắc chắn.
Tiểu nha hoàn chỉ nhớ cô gia vài ngày nữa sẽ về, nhưng cụ thể đi đâu, nàng ta không rõ.
"Ừm."
Mí mắt Cố Bạch Thủy khẽ động, không hỏi thêm.
Trần Tiểu Ngư lại tò mò:
"Cô gia nhà ngươi ra ngoài, vậy trong nhà còn ai khác không?"
Mắt tiểu nha hoàn sáng lên, nàng ta đáp tự nhiên:
"Tiểu thư nhà ta vẫn ở đây chứ."
Cố Bạch Thủy biết hết mọi chuyện, nên im lặng.
Trần Tiểu Ngư hỏi tiếp:
"Tiểu thư nhà ngươi là...?"
"Ấu Vi công chúa, cô gia và người quen hay gọi tiểu thư là Hoa Cẩn..."
Tiểu nha hoàn tưởng hai người mới vào phủ là người quen của tiểu thư, nhưng nghĩ lại thấy không đúng, sao chỉ biết tên cô gia mà không biết tiểu thư?
Trần Tiểu Ngư nghiêng đầu, nhìn Cố Bạch Thủy đầy mong đợi:
"Ngươi lại quen biết rồi."
Cố Bạch Thủy trầm ngâm giây lát, lắc đầu: "Ừ."
Lắc đầu, ừ, là ý gì?
"Dẫn chúng ta đi gặp tiểu thư nhà ngươi, ta muốn gặp nàng ta."
Trần Tiểu Ngư chớp mắt, ra vẻ thân thiện, chân thành.
Tiểu nha hoàn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu đồng ý.
Ba người đi trong phủ, ngoại trừ tiểu nha hoàn, hai người còn lại đều thấy rõ sự kỳ lạ của phủ đệ này.
Phủ tướng quân rất rộng, nhưng đi mãi đến hậu viện, cũng chỉ gặp mỗi tiểu nha hoàn là người sống.
Nàng ta không hề hay biết, cứ mơ mơ màng màng, thấy xác chết cóng trong tuyết còn chủ động chào hỏi, cảnh tượng đó quỷ dị đến rợn người... Cứ như đang trong một giấc mơ, vẫn còn sống ở một thời điểm nào đó trong quá khứ.
"Đến rồi."
Tiểu nha hoàn dừng bước, bảo bọn họ đợi ở đây một lát, nói mình phải đi gọi tiểu thư dậy.
Trần Tiểu Ngư gật đầu, không vội, đợi tiểu nha hoàn đi xa, mới hạ giọng hỏi Cố Bạch Thủy:
"Tiểu thư nhà nàng ta có khi nào..."
Cũng chết rồi không?
Cố Bạch Thủy nghĩ ngợi, rồi lắc đầu: "Không đâu."
"Vì sao?"
"Bởi vì Cố Ninh Châu còn sống, hắn sẽ không để Hoa Cẩn chết... Tiểu nha hoàn kia nửa sống nửa chết mà vẫn cố gắng đến giờ, cũng là do Cố Ninh Châu muốn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền