Chương 52 : Đại Đế Cấm Khu: Sau khi sư phụ chết, ta đã phát điên 52
Cố Bạch Thủy ngơ ngác:
"Ngài nhìn ra ta nghèo ở chỗ nào?"
"Không phải nhìn ra."
Lão ăn mày lắc đầu:
"Mà là sờ ra."
"Lúc đó, tất cả tu sĩ ở ngoài thành ta đều sờ soạng qua, duy chỉ có tiểu tử ngươi là trong túi còn sạch hơn cả mặt. Lúc ta bằng tuổi ngươi, ít nhất cũng có một viên gạch phòng thân, tiểu tử ngươi thì hay rồi, đến một cây gậy gỗ không có."
"Cả đời ta chưa từng thấy tu sĩ nào nghèo hơn ngươi."
Cố Bạch Thủy có phần không giữ được thể diện, nhưng hắn biết rõ lão ăn mày nói đều là sự thật. Trên người hắn, chỉ có Thanh Đồng Kính mà ngay cả bản thân hắn không rõ phẩm cấp, ngoài ra không còn vật gì khác.
"Nhưng nghèo thì có duyên với tiền bối à? Đây lại là đạo lý gì?"
"Không cần nói đạo lý."
Lão ăn mày chép miệng, cười quái dị:
"Công pháp ta tu luyện tương đối đặc thù, có thể nhìn thấy Châu Quang Bảo Khí trên người một người, chắc ngươi... Hiểu ý ta chứ?"
Cố Bạch Thủy nghe vậy lập tức im lặng, từng luồng khí lạnh từ xương sống bò lên, chui vào trong đầu hắn.
Ý của lão ăn mày đã rất rõ ràng, hắn nhìn thấy Châu Quang Bảo Khí chói lọi trên người Cố Bạch Thủy, vì thế nên khi ở ngoài thành Lạc Dương, đã muốn thử lấy bảo vật trên người hắn.
Nhưng hắn không thu được gì, cho nên lão ăn mày nhận định trên người Cố Bạch Thủy có một món bảo vật kinh người, chẳng qua khi đó không ở trên người hắn.
Cố Bạch Thủy cũng đoán được lão ăn mày coi trọng thứ gì.
Trên người hắn chỉ có Thanh Đồng Kính, mà trong mắt lão, chiếc gương đồng này là một pháp khí nghịch thiên có hy vọng chứng đạo.
Thứ lão ăn mày muốn chính là Thanh Đồng Kính, nhưng không biết vì sao không sờ thấy Thanh Đồng Kính, vì thế hắn tặng hắn một khúc xương, rồi đi theo hắn suốt cả chặng đường.
"Trên người ta không có thứ tiền bối muốn."
Cố Bạch Thủy mặt không đổi sắc, không lộ ra bất kỳ sơ hở nào.
Ngoài dự đoán, lão ăn mày cũng gật đầu:
"Ta biết trên người ngươi không có gì, ta không cần đồ trên người ngươi."
"Vậy ngươi muốn cái gì?"
Lão ăn mày trầm mặc một lát, sau đó chỉ vào căn nhà cổ cửa đóng then cài:
"Ta muốn đồ vật bên trong."
Lão ăn mày thực ra không nói dối, hắn là một lão Thánh Nhân kỳ lạ lang thang trên đại lục. Công pháp của hắn có thể nhìn thấu Châu Quang Bảo Khí trên người một người, hơn nữa không chỉ là hiện tại, mà còn có thể là tương lai.
Lão ăn mày không sờ thấy bất cứ thứ gì trên người Cố Bạch Thủy, cho nên hắn cảm thấy rất có thể Cố Bạch Thủy vẫn chưa có được món chí bảo đó.
Mà trong thành Lạc Dương, cơ duyên lớn nhất chính là truyền thừa Đại Đế của Lý Thập Nhất.
Lão ăn mày suy đoán, người hữu duyên trong căn nhà cổ chính là thiếu niên áo xanh này, hắn muốn cùng Cố Bạch Thủy làm một cuộc giao dịch.
"Ngươi mang đồ vật trong sân ra cho ta, ta là một thương nhân rất giữ chữ tín, sẽ trả cho ngươi thù lao xứng đáng."
Lão ăn mày nghĩ ngợi, lại bất lực thở dài:
"Ta không thích lừa người, hơn nữa tuổi ta cũng đã cao, môn hạ không có đệ tử. Nếu lần này đồ vật trong thành Lạc Dương không thể giúp ta phá cảnh tăng thọ... Ta cũng cần một tiểu đồ đệ để truyền lại bản lĩnh của lão già này."
Mưa bụi bay bay, Cố Bạch Thủy trầm mặc hồi lâu, ánh mắt dần dần
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền