Chương 102 : Thiên cổ văn chương chấn động Kinh đô (3)
Trong thư viện Đại Hạ.
Giờ khắc này.
Cho dù là Tô Văn Cảnh cũng không nhịn nổi đứng dậy.
Hắn chăm chú nhìn Cố Cẩm Niên, hô hấp cũng có chút gấp gáp.
“Thiên cổ văn chương.”
“Đúng là Thiên cổ văn chương.”
“Không ngờ rằng, hắn có thể làm ra Thiên cổ văn chương.”
Giờ khắc này, ngay cả Tô Văn Cảnh cũng không ngờ nổi.
Thiên cổ văn chương có ý nghĩa như thế nào?
Là Thiên cổ danh truyền.
Bằng vào Thiên cổ văn chương này, ba chữ Cố Cẩm Niên có thể lưu truyền phương danh Thiên cổ. Đây là ước mơ tha thiết của vô số người đọc sách.
Nhưng ai có thể ngờ, văn chương như vậy lại do Cố Cẩm Niên viết?
Nhưng dị tượng Thiên địa hiển hiện mang ý nghãi là được Thiên địa tán thành. Không ai có tư cách nói gì.
Oanh.
Quang mang kim sắc lại lần nữa tăng vọt.
Đem mây đen xua tan.
Thay vào đó, quang mang tắm rửa toàn bộ Kinh đô Đại Hạ, cho người ta một loại cảm giác thanh thiên Bát Khai Vân Vụ.
Chỉ là rất nhanh.
Phía trên thiên khung.
Tài hoa cuồn cuộn như biển cả trút xuống, chui vào cơ thể Cố Cẩm Niên.
Dị tượng khủng bố như thế khiến cổ thụ trực tiếp nở hoa, nuôi dưỡng ra từng trái tài hoa.
Ngắn ngủi không đến nửa nén hương.
Nuôi dưỡng ra trọn vẹn năm mai trái tài hoa.
Bởi vì cảnh giới Nho đạo tăng lên cần tài hoa càng nhiều.
Nhưng như vậy, trái tài hoa mọc ra mới có tác dụng càng lớn.
Lúc này.
Bên trong thôn Tiểu Khê.
Từng bóng người vụt xuất hiện, có cường giả ở Kinh đô nhưng nhiều hơn chính là Đại Nho.
Một số Đại Nho ở Kinh đô trực tiếp vung bút mực hóa thành ngựa, chạy đến bằng tốc độ nhanh nhất muốn quan sát xem ai là người làm ra Thiên cổ văn chương.
Dường như toàn bộ Lục bộ Thượng thư đều đến.
Một chút Nho Thần cũng chen vào đám người.
Sau khi nhìn thấy người làm Thiên cổ văn chương là ai cũng đều trợn mắt há mồm.
Cũng chính lúc này.
Cố Cẩm Niên cũng viết xong một đoạn cuối cùng. Hoàn thành bài văn sau cùng.
Khi một chữ cuối viết xong.
Tất cả quang mang lần nữa rót vào trên giấy.
Giấu tuyên vốn dĩ giản dị mộc mạc vào thời khắc này cũng thăng hoa.
Sinh ra trong suốt, ngàn năm bất hủ cũng đã có thần tính Nho đạo.
Dị tượng dần dần biến mất.
Nhưng mọi người vẫn ngây ngốc như cỗ, chậm chạp không cách nào hồi hồn.
Về phần Cố Cẩm Niên sau khi đặt bút xong, lúc này mới dần dần lấy lại tinh thần.
Đồng thời cũng lập tức cảm nhận được dị tượng đáng sợ này.
Chỉ là hắn không có bất kỳ kinh ngạc nào.
Chi ngôn của Mạnh Tử dẫn đến dị tượng Thiên địa cũng không nằm ngoài dự đoán.
Nhưng chủ yếu là, trong lòng Cố Cẩm Niên còn một ngụm oán khí.
Để hắn không vui mừng nổi.
“Văn Cảnh tiên sinh.”
“Văn chương đã xong.”
“Học sinh cáo lui.”
Hắn đặt bút lông xuống, sau đó kiên quyết quay người rời đi, căn bản cũng không cho ai thể diện để nói chuyện.
Nháy mắt, Tô Hoài Ngọc lập tức đứng dậy, đứng sau lưng Cố Cẩm Niên.
Mà Cố Ninh Nhai cũng vội tỉnh táo lại, đi theo vị chất nhi này.
Trong lòng hắn vô cùng kích động cùng hưng phấn nhưng ngàn lời muốn nói đều kẹt ở cổ họng, không nói nên lời.
Tất cả mọi người choáng váng.
Cố Cẩm Niên viết ra Thiên cổ văn chương vậy mà còn muốn đi thật sao?
Đây là một cái tát đủ mạnh.
Một chút mặt mũi cũng không cho thư viện Đại Hạ.
Chỉ là không biết vì cái gì, hành động của Cố Cẩm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền