[Dịch] Đại Hạ Văn Thánh
Chương 1836. Thiên Đạo đương thời, hiện thân mà gặp, cầu kiến chủ nhân núi Tây Chu, vì Nhân tộc cầu một chút hi vọng sống(2)
Chương 1836 : Thiên Đạo đương thời, hiện thân mà gặp, cầu kiến chủ nhân núi Tây Chu, vì Nhân tộc cầu một chút hi vọng sống
Vương triều Đại Hạ.
Tại một đồng ruộng.
Hoàng hôn vẩy xuống, chiếu rọi ở bên trong đồng ruộng, bởi vì những năm gần đây vương triều Đại Hạ thay đổi nên thiên địa đại biến càng lớn. Trâu cày dù có to lớn, dân chúng làm ruộng cũng không nỡ để trâu cày mệt nhọc. Hiện tại đã khác, một ngày chí ít cày bảy tám canh giờ cũng không ai để ý.
Thân ảnh của Cố Cẩm Niên xuất hiện.
Từ sau khi tru sát Lôi Vương, mấy ngày nay Cố Cẩm Niên không vội vã trở về vương triều Đại Hạ, mà một mình đi tới nơi ruộng dã này để thưởng thức phong cảnh, lắng đọng nội tâm.
Sau khi dung hợp ấn ký Thần Vương, Cố Cẩm Niên biết rõ, đối với mình cảm ngộ trọng yếu đến nhường nào.
Tinh tế nhìn lại những năm qua, trải qua tất cả mọi thứ, nhiều khi chỉ là xung động của nội tâm, ranh giới cuối cùng của bản thân lại thêm nhiệt huyết nhất thời.
Nói cho cùng chính là chưa chân chính đi cảm ngộ cùng thể nghiệm.
Cho dù là lúc quận Giang Ninh gặp nạn, hắn có phẫn nộ nhưng càng nhiều hơn chính là tự mình trải nghiệm.
Cảm ngộ đối với mình bây giờ có ý nghĩa quá lớn.
Vượt qua bất kỳ thiên tài địa bảo nào.
Có một số việc, nghĩ thông suốt mới là vương đạo.
Mặt trời chiều ngả về tây.
Hoàng hôn vô hạn.
Hành tẩu ở trong ruộng hoang, Cố Cẩm Niên nội liễm tất cả khí tức, tướng mạo của hắn cũng lộ ra vẻ bình thường, không có bất kỳ chút biến hóa nào.
Côn trùng kêu vang, đồng ruộng nông nhàn.
Nhìn tất cả những thứ này, Cố Cẩm Niên không khỏi chậm rãi lên tiếng, hắn đọc ra một bài thi từ, mà ánh mắt cũng dần dần nhìn về phía một bóng người.
Là một nam tử trung niên, mặc y phục màu đen như mực, đang ở một bên vẽ tranh.
Hấp dẫn Cố Cẩm Niên không phải bản thân ông ấy mà là thứ ông ấy vẽ cóchút dị dạng.
Trước mắt là hoàng hôn, mặc dù có chút cảm giác tuổi xế chiều nhưng nội dung nam tử đó vẽ lại có một loại cảm giác đại thế cỏ khô âm u vỡ vụn.
Thứ này rất khác biệt, ngẩng đầu nhìn lại, có một loại hương vị không nói được.
“Tiên sinh đang vẽ có ý gì vậy?”
Cố Cẩm Niên chậm rãi đi về phía trước một bước, nhìn đối phương vẽ, không khỏi hiếu kì dò hỏi.
Nghe thấy tiếng hỏi.
Nam tử trung niên không lập tức quay đầu, mà hạ xuống giấy lớn một nét bút cuối cùng, vượt ngang cả trương giấy tuyên, toàn bộ vỡ vụn. Sau đó tay lại lấy ra giấy tuyên mới, đặt ở phía trên.
Ông ấy không đáp lại Cố Cẩm Niên lời nào chỉ tiếp tục vẽ tranh, hạ xuống từng nét mực ở trên giấy lớn mới. Mặt trời đang lên, vạn vật khôi phục, giữa thiên địa, rực rỡ hẳn lên.
Có loại hương vị nói không ra lời.
Ước chừng gần nửa canh giờ, đợi sau khi nam tử trung niên vẽ tranh kết thúc, giọng nói của ông ấy cũng theo đó vang lên.
“Đã không trọn vẹn, chẳng bằng thay thế một tấm mới, như vậy không phải càng tốt hơn sao.”
Ông ấy lên tiếng, phảng phất như đang lầm bầm lầu bầu lại phảng phất như đang trả lời cái gì đó.
Nghe nói như thế, Cố Cẩm Niên khẽ nhíu mày, hắn mơ hồ cảm giác được người này khác biệt, tuyệt đối không phải người bình thường, rất có thể là đang tận lực ở đây đợi chính mình.
Đây là một loại trực giác.
Đến cảnh giới của hắn bây giờ thì trực giác cực kỳ
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền