ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Hạ Văn Thánh

Chương 1872. Đạp dòng sông thời gian, thành Thiên mệnh thánh, mở vạn thế thái bình! [ xong ](2)

Chương 1872 : Đạp dòng sông thời gian, thành Thiên mệnh thánh, mở vạn thế thái bình! [ xong ]

Thời gian thấm thoắt qua nhanh.

Từ khi năm tộc bị diệt.

Nháy mắt đã trôi qua thời gian ba tháng.

Bởi vì Thiên Đạo hiện than mà ba tháng qua, có thể nói là lòng người bàng hoàng. Cho dù Cố Cẩm Niên ra mặt, cũng khó có thể áp chế nội tâm sợ hãi của thế nhân.

Dù sao đối với thương sinh đại thế mà nói, bọn họ chỉ còn có ba năm sinh mệnh nên mọi người phải điên cuồng, cũng có người hoàn toàn từ bỏ tất cả, thanh thản ổn định đi hưởng thụ nhân sinh.

Đối mặt với tình cảnh như vậy, vương triều Đại Hạ cùng vương triều Trung Châu, liên hợp văn cung Đại Hạ cùng nhau trấn an lòng người, chế định các loại kế hoạch, do Cố Cẩm Niên tự mình ra mặt, cuối cùng mới áp chế lại một phần khủng hoảng.

Mà giờ khắc này.

Vương triều Đại Hạ.

Đã mấy năm kinh đô chưa có tuyết rơi, đột nhiên rơi xuống một trận tuyết trắng xóa.

Tuyết trắng bao trùm toàn bộ kinh đô, khiến cho thiên địa một mảnh trắng xóa, có được vẻ đẹp khó nói nên lời.

Bên trong phủ Quốc công.

Cố Cẩm Niên mặc một bộ bạch y đơn bạc, đứng lặng yên bên mặt hồ nhìn chăm chú vào cảnh tuyết rơi.

Ba tháng qua, trừ lúc cần thiết phải ra mặt thì hắn đều đợi trong nhà. Thứ nhất là bầu bạn cùng người nhà của mình. Thứ hai là thực sự muốn buông lỏng một đoạn thời gian.

Toàn bộ phủ Quốc công lộ ra vẻ như náo nhiệt thường ngày. Mấy vị thúc thúc không có việc gì làm thì đều đến tìm Cố Cẩm Niên uống rượu làm vui.

Mà Cố Cẩm Niên cũng không khác người, thường xuyên kêu gọi bằng hữu, hảo hữu lúc trước ở thư viện Đại Hạ đều được hắn gọi tới, vui quên cả trời đất.

Nhưng dù như thế, tất cả mọi người cũng biết rõ, từng thời khắc trôi qua, Cố Cẩm Niên đều gặp phải áp lực to lớn trong lòng.

Tính mạng của toàn bộ đại thế đều đang ở trong tay hắn. Nếu như hắn thất bại, thương sinh đại thế sẽ phải chôn vùi cùng hắn. Áp lực như vậy, có mấy người có thể giữ vững bình tĩnh?

"Hô."

Thở ra một hơi hàn khí, Cố Cẩm Niên nội liễm tu vi của mình, khiến cho mình ở vào trạng thái người thường, cho nên vẫn có thể cảm nhận được rét lạnh như cũ.

Tuyết trắng như lông ngỗng rơi vào trên người, dần dần hóa thành nước tuyết, nhưng rất nhanh lại bị bốc hơi.

Bên cạnh đốt lên mấy cái lò, có thể tùy thời cung cấp cho Cố Cẩm Niên sưởi ấm.

"Bạch Tuyết khước hiềm xuân sắc vãn, cố xuyên đình thọ tác phi hoa."

Vô cùng đơn giản đọc lên một bài thi từ, ánh mắt Cố Cẩm Niên lại một lần nữa khóa chặt ở giữa hồ.

Cũng vào lúc này, một thân ảnh chậm rãi xuất hiện ở bên cạnh hắn.

Là Cố lão gia tử.

"Lần trước lúc nhìn thấy tuyết chính là năm năm trước."

"Lúc đó ở trong mắt gia gia, con vẫn còn là con nít."

"Không hề nghĩ tới lần này nhìn thấy tuyết, con đã trở thành người đỉnh thiên lập địa, gánh vác vận mệnh thương sinh."

"Cẩm Niên à, có đôi khi gia gia thật sự cảm thấy tất cả giống như nằm mơ, Cố gia chúng ta làm sao xuất hiện được một kỳ tài ngút trời như ngươi chứ."

Giọng của Cố lão gia tử vang lên. Ông ấy đứng ở bên cạnh Cố Cẩm Niên, nói một vài câu thổn thức.

"Vẫn là cữu cữu dạy thật tốt."

Nghe lời của lão gia tử, Cố Cẩm Niên không khỏi mỉm cười, nói ra suy nghĩ của mình.

Lời vừa nói ra, Cố lão gia

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip