ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Hạ Văn Thánh

Chương 65. Khảo hạch bắt đầu, toàn thành phong vân

Chương 65 : Thư viện Đại Hạ bắt đầu chiêu sinh (2)

“Bệ hạ.”

“Nếu như chuẩn bị lương thảo vật tư thì chí ít cần năm ngàn vạn lượng bạch ngân.”

“Mà chừng ấy vẻn vẹn chỉ có thể cam đoan bách tính trong thành không bối rồi nếu không có tai họa.”

“Nếu bộc phát hồng tai thì nạn dân ở mười chín phủ xung quanh đều sẽ chen chúc mà đến.”

“Cho nên cần phải chuẩn bị ngoài định mức bốn lần vật tư, vận chuyển đến thành Giang Ninh. Quy ra cần tốn hai trăm vạn lượng bạch ngân.”

Chu Trường Giang lên tiếng, thông tri tình hình trước mắt.

Nhắc đến ngân lượng tiền tài, sắc mặt Vĩnh Thịnh Đại Đế có chút khó coi.

Mặc dù chăm lo quản lý mười hai năm, chỉnh thể quốc gia vui sướng đi lên nhưng xuất hiện vấn đề lớn nhất đó chính là quốc khố không có tiền.

Cũng không phải vì lý do nào khác, chủ yếu là sau khi Kiến Đức khó, vì muốn hiển lộ rõ ràng Thánh Quân lâm triều, lớn nhỏ suốt mười hai năm qua đã miễn không biết bao nhiêu lần thu thuế.

Lấy phương pháp thực tế nhất để lung lạc lòng người.

Dẫn đến cục diện như hiện tại.

“Quốc khố còn bao nhiêu ngân lượng?”

Vĩnh Thịnh Đại Đế dò hỏi.

“Hồi bẩm bệ hạ, miễn cưỡng có khoảng năm trăm vạn lượng bạch ngân. Nếu như chỉ nhắc đến chuẩn tai quận Giang Trữ thì cũng đầy đủ. Chỉ là sách điển Đại Hạ cùng với tu sửa cung điện chuẩn bị nghênh đón văn hội Đại Hạ cần lượng lớn tiền tài.”

“Lại thêm một bộ phận ngân lượng không được tùy ý cấp phát để duy trì vận hành triều chính. Chỉ có thể miễn cưỡng xuất ra năm ngàn vạn lượng bạch ngân.”

“Bệ hạ, thần cho rằng dự cảnh chính là quan trọng nhất. Chuyện sáng tác đại điển cùng văn hội có thể tạm thời trì hoãn một chút.”

Chu Trường Giang lên tiếng, đưa ra ý nghĩ của mình.

Đại điển sáng tác cùng văn hội đều là công trình mang ý nghĩa mặt mũi của Vương triều, muộn một chút cũng không có việc gì lớn.

Sớm dự cảnh mới là vương đạo.

Nếu như thủy tai thật sự phát sinh mà không thể giải quyết vấn đề lương thực đầu tiên vậy thì phiền phức một lại thêm một. Có thể dùng từ tổn thất nặng nề để hình dung.

Nhưng Vĩnh Thịnh Đại Đế không trả lời.

Mà chỉ trầm mặc không nói.

Hắn đang suy nghĩ.

Sau một khắc đồng hồ, hắn nói.

“Thủy tai lần này có mấy phần khả năng sẽ lan tràn đến quận Giang Trữ?”

Hắn dò hỏi.

“Thiên tai nhân họa, thần không dám khẳng định nhưng từ trước mắt xem xét thì có chí ít ba thành, nguy hiểm cực lớn.”

Chu Trường Giang không trực tiếp trả lơi. Loại chuyện này cũng không thể nói lung tung. Nói đúng còn tốt, nếu nói sai thì sẽ phiền toái.

Không thể nói nhẹ cũng không thể khuếch đại. Dù sao vận chuyển nhiều vật tư lương thảo như vậy chẳng may chỉ là phí công lo lắng một trận thì những lương thực này sẽ phải lãng phí mất ba bốn thành. Coi như chính là thiên văn sổ tự.

Vậy người làm Hộ bộ Thượng thư như hắn cũng coi như chấm dứt.

Nhưng nếu thật phát sinh mà mình không kịp thời gián ngôn thì sẽ triệt để phiền phức.

Cho nên không nhẹ không nặng là tốt nhất. Điều nên nói cũng đã nói rồi, tùy ngài lựa chọn.

Hoàn toàn chính xác.

Vừa dứt lời, khuôn mặt Vĩnh Thịnh Đại Đế càng thêm nghiêm túc.

Cuối cùng sau một khắc đồng hồ, giọng nói của hắn vang lên.

“Từ quốc khố cấp phát một trăm triệu lương bạch ngân, chuẩn bị lương thảo vận chuyển đến quận Giang Trữ.”

“Chuyện sáng tác đại điển không thể bỏ, chuyện văn hội cũng không thể bỏ.”

“Trẫm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip