ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 2346: Quên rồi

Tất cả mọi người sững sờ, rồi là tiếng reo hò vang dội khắp bầu trời.

"Chúng ta thành công rồi! Thắng rồi a a a a!"

Mọi người chìm trong vui sướng, các nhân viên của Cục An ninh Đặc biệt và Cục Quản lý Yêu quái cũng buông bỏ toàn bộ sức lực, đại trận hộ quốc vốn duy trì khó nhọc cũng được giải trừ.

Tiêu Đồ là hộ pháp lập tức bay về phía Chử Bắc Hạc đang đứng giữa hư không không biết từ lúc nào.

Cậu ta uốn mình rồng tới trước mặt Chử Bắc Hạc trong chớp mắt, thấy anh đứng im tại chỗ, trong lòng bàn tay là nửa viên đá tâm mạch, không nhịn được mà tò mò:

"Đây là gì vậy?"

Chử Bắc Hạc đáp:

"Đá tâm mạch, là nửa trái tim của anh."

Tiêu Đồ chớp mắt, càng thêm khó hiểu,

"Nửa trái tim của anh thì sao anh lại cầm trong tay vậy?"

Nghe vậy, Chử Bắc Hạc khẽ nhíu mày, nhìn vật trong tay, đáy mắt hiện lên một tia mơ hồ.

Hải Thị, nhà họ Chử, nơi đây dường như vẫn còn chuyện mà anh cần xử lý.

Anh không biết vì sao, chỉ lặng lẽ thu lại nửa viên đá tâm mạch trong tay, nói với Tiêu Đồ: "Về thôi."

Huyền Hiêu liếc cậu ta một cái, mặt không biểu cảm, chỉ nói:

"Bớt ra lệnh cho tôi đi."

Lần này Chử Bắc Hạc đã hao gần hết ánh sáng vàng kim, vốn nên chìm vào giấc ngủ để tích lũy sức mạnh và chờ đợi lần thức tỉnh tiếp theo, nhưng anh lại cảm thấy mình không nên ngủ vùi lúc này.

Tiêu Đồ cũng không thấy có gì sai, lập tức đáp một tiếng, định theo thói quen cúi người để anh ngồi lên người mình thì thân hình Chử Bắc Hạc đã hóa thành ánh sáng vàng kim trở về bản thể.

Cậu ta nói:

"Tiền bối Thích Thích lúc giao chiến với Thúc Ách ở dị thế đã bị tổn thương yêu hồn, giờ vẫn còn hôn mê, anh Bắc Hạc chẳng phải từng hứa sẽ giúp chăm sóc bà ấy sao."

Phải rồi, anh Bắc Hạc đã hứa giúp ai chăm sóc nhỉ?

Tất cả là tại Khương Tố cả.

Dù vẫn có người thắc mắc vì sao giây trước xoáy nước còn đang từ từ đảo ngược, giây sau đã cuốn theo cả những người đến từ dị thế biến mất. Nhưng sự tò mò ấy chỉ là thoáng qua, rất nhanh đã bị họ ném ra sau đầu.

Lúc nói câu này, Tiêu Đồ lại thấy ngơ người.

Tiêu Đồ vẫn giữ nguyên động tác hạ thân rồng, thấy người đã đi mất, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng vẫn lắc đầu, chớp mắt đã lao về hướng bản thể của Chử Bắc Hạc, không quên gọi:

"Huyền Hiêu, theo sát đấy!"

Ngày hôm đó, tất cả mọi người đều đang ăn mừng cùng một chuyện.

Họ thật sự thắng trời.

Khi cảm nhận được niềm vui của người dân khắp cửu châu, Chử Bắc Hạc lại không thấy nhẹ nhõm chút nào, ngược lại, nơi sâu thẳm trong lòng anh như thiếu đi một mảnh, nhưng lại không thể nói rõ là gì.

Khủng hoảng do dị thế xâm lấn đã được họ hóa giải một cách hoàn hảo.

Họ đã chiến thắng Thiên Đạo.

Rõ ràng biết bên Kinh Thành còn rất nhiều việc cần xử lý, nhưng Chử Bắc Hạc vẫn giao lại cho Ly Thính, còn mình thì dẫn Tiêu Đồ trở lại Hải Thị.

Một lúc lâu sau, anh nói:

"... Anh quên rồi."

...

Khương Hãn cùng mọi người đang thu dọn pháp trận mà họ từng cùng nhau bày ra trong viện, thấy hai người thì có chút bất ngờ:

"Anh Bắc Hạc, Tiêu Đồ, sao hai người lại đến đây?"

Mỗi người tham gia đều cảm thấy vô cùng tự hào và kiêu hãnh, niềm vui của họ không hề che giấu, trên mạng cũng tràn ngập những lời bình luận đầy xúc động và

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip