Chương 60: Một con ngốc có sống cũng vô dụng
Vừa nói, nước mắt bà lại không kìm được mà tuôn rơi. Bà ôm chặt đứa con nhỏ bé đang khóc thút thít, bật khóc theo.
Tống Vĩnh Minh và Tống Ngộ Lễ nhìn hai mẹ con ôm nhau khóc, không khỏi cay xè khóe mắt, trong lòng như bị thứ gì đó bóp nghẹn lại, đau đớn vô cùng. Họ quay sang nhìn bà Bùi, ánh mắt cực kỳ rét lạnh.
Bà Bùi bị đánh đến choáng váng, một bên mặt đã sưng đỏ cả lên. Khó khăn lắm bà ta mới hồi phục lại được, nhìn thấy hai mẹ con nhà họ Tống ôm nhau khóc lóc mà càng tức giận hơn.
Bà ta còn chưa khóc đấy!
Bọn họ có tư cách gì mà khóc chứ?!
Đúng lúc này, bà cụ Bùi và ông Bùi cuối cùng cũng vội vã trở về. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ông Bùi lập tức nổi giận.
"Nhà họ Tống các người đang làm gì vậy?! Báo cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát!"
Tống Vĩnh Minh ban nãy không tiện động tay với phụ nữ, nhưng giờ nhìn thấy tổng giám đốc nhà họ Bùi, ông lạnh lùng bước lên, cười khẩy:
"Cứ việc báo cảnh sát! Cùng lắm tôi bồi thường cho ông chút tiền. Nhưng nhà họ Bùi các người dùng tà thuật hại con gái tôi, từ nay về sau, dù phải sử dụng tất cả các mối quan hệ, nhà họ Tống cũng sẽ khiến các người phải trả giá đắt!"
Nghe Tống Vĩnh Minh khẳng định chắc nịch chuyện tà thuật, Bùi Quốc Đống bỗng giật thót tim, vô thức nhìn sang vợ mình.
Năm mươi năm là không nhiều? Một người bình thường cả đời nhiều lắm cũng chỉ có hai lần năm mươi năm mà thôi! Chỉ vì từng chơi chung mà đòi lấy đi năm mươi năm tuổi thọ của con gái bà? Sao bà ta có thể mở miệng nói ra được câu đó chứ!
Bà Tống không thể động tay nhưng Tống Ngộ Lễ thì có thể. Lúc này, anh ta chẳng còn quan tâm đến quy tắc đàn ông không nên đánh phụ nữ nữa, anh ta bước lên, túm lấy bà Bùi, kéo bà ta ra khỏi tầm mắt em gái mình.
Bà cụ nhà họ Bùi đứng bên cạnh cũng trợn trừng mắt, vẻ mặt như trời sập xuống. Bà ta lập tức mắng bà Bùi:
"Đồ vô dụng! Giữ một tờ giấy cũng không xong!"
Bà Tống hận không thể cho bà ta năm mươi cái tát ngay lập tức.
Nhà họ Tống không ngờ những kẻ này bị bắt tại trận vẫn còn có thể lớn tiếng tố ngược, ai nấy tức đến phát run.
Đúng lúc đó, bà cụ Tống từ đâu xông ra, không nói không rằng, phun thẳng một bãi nước bọt về phía bà ta:
"Phì! Rõ ràng là các người giở trò hại cháu gái tôi, lại còn dám quay ngược cắn lại à? Bà già kia, lòng dạ bà mới thực sự là đen tối!"
Bà cụ nhà họ Bùi ưỡn cổ lên, mặt không hề có chút hổ thẹn nào:
"Dù sao cháu gái nhà bà cũng là một đứa ngốc, một đứa ngốc sống có ích gì? Không bằng nhường tuổi thọ của nó cho cháu trai tôi! Cháu tôi thông minh như vậy, sao có thể chết sớm được chứ..."
Bà Bùi cũng lao tới, nhưng lại quay sang cầu xin Tống Vũ Lê:
"Tiểu Lê, dì cũng không còn cách nào khác. Anh Hạo Hạo của cháu bị bệnh, nó cần phải sống tiếp. Cháu nể tình trước đây anh ấy từng chơi với cháu, giúp anh ấy một chút được không? Dì không đòi nhiều đâu, chỉ cần năm mươi năm thôi..."
Bà Tống nghe thấy những lời trơ trẽn của hai mẹ con nhà họ Bùi mà tức đến suýt phát điên.
Nhưng lúc này, bà Tống không thể ra tay, bà phải bịt tai con gái mình.
Chỉ thấy bà ta với nửa khuôn mặt sưng vù, vừa khóc vừa nức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền