Chương 78: Đến để đòi lợi ích!
"Tôi đâu bị gì chứ?!"
Bạch Thục Cầm chẳng cần suy nghĩ mà thốt ra, nước mắt đã chực trào nhưng lời nói vẫn thành thật đến khó tin:
"Chồng tôi chỉ không muốn tôi nói sự thật thôi! Ông ta lúc nào cũng rụt rè, làm việc chẳng dứt khoát bằng phụ nữ chúng tôi!"
Sắc mặt Quan Bảo Thành lập tức đen sì.
Không chỉ bóc trần chuyện của Khương Hủ Hủ, bây giờ bà ta còn lôi cả ông ta vào nữa sao?!
Hơn nữa, hóa ra bà ta luôn nghĩ về ông ta như vậy?
Khương Vũ Thành đã tức điên khi nghe thấy chuyện nhà họ Quan xem Hủ Hủ như công cụ gánh hạn cho con gái họ, giờ còn nghe thấy vậy nữa.
Ông bước lên, giọng nói trầm lạnh:
"Vậy các người còn làm gì với con gái tôi nữa?"
"Chúng tôi có thể làm gì cô ta chứ? Là cô ta không biết thân biết phận thôi!"
"Khi còn nhỏ, cô ta ôm một con chim bị thương về nhà, nói muốn nuôi. Một đứa con nuôi ăn nhờ ở đậu, lấy đâu ra tư cách nuôi thú cưng? Tôi đã đập chết nó ngay trước mặt cô ta."
Nhưng cô ta mới chạy được vài bước thì đâm sầm vào một người.
Quan Bảo Thành và Quan Nhị Nhị đứng bên cạnh, chỉ thiếu nước tức đến hộc máu, hoàn toàn không hiểu vợ (mẹ) mình sao tự dưng lại bị điên như vậy.
Chính là cô gái mặc váy đen lúc đầu đã cười nhạo cô ta tự coi mình là công chúa:
"Đủ rồi! Cái tính toán của nhà họ Quan các người cả thành phố Kinh Thành đều nghe rõ ràng, còn giả bộ cái gì nữa?"
Xung quanh lại vang lên mấy tiếng cười nhạo khác, trong đó không thiếu sự mỉa mai và khinh bỉ.
Quan Nhị Nhị rơi nước mắt, cố gắng giải thích:
"Không phải vậy đâu, mẹ tôi chỉ nói lung tung thôi! Chúng tôi chưa từng đối xử với chị như vậy..."
Khi nhìn rõ gương mặt đối phương, tim Quan Nhị Nhị như thể bỏ lỡ mấy nhịp.
Đôi mắt đen sâu thẳm kia nhìn xuống cô ta đầy sự lạnh nhạt vô tình, như thể có thể hút cả linh hồn cô ta vào bên trong.
Lời vừa dứt, toàn bộ khách mời đều không hẹn mà cùng hít một hơi lạnh!
Nhà họ Quan này... đúng là tham lam đến không tưởng!
Đường nét khuôn mặt sắc bén như được dao khắc tỉ mỉ, so với vẻ đẹp tuấn tú của Khương Hoài thì càng thêm phần lạnh lùng, uy nghiêm.
Nhưng lời còn chưa dứt, liền nghe thấy một tiếng cười khẩy từ đám đông.
Sắc mặt người nhà họ Khương đã xám ngoét vì tức giận.
Ấy vậy mà không ngờ, cô lại rơi vào tay một lũ ác nhân!
Nói đến mức này rồi, ai mà còn không hiểu nhà họ Quan thực chất là hạng người gì? Sự thương hại và quan tâm ban đầu lập tức biến thành khinh thường và chán ghét.
Các vị khách xung quanh thì ánh mắt đầy thương xót.
Bọn họ từng nghĩ rằng, dù cô chủ Khương có lưu lạc bên ngoài nhưng ít nhất cũng được một gia đình giàu có nuôi dưỡng, cuộc sống chắc hẳn không đến nỗi nào.
Quan Nhị Nhị từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu nhục như vậy, nhất thời không quan tâm đến Bạch Thục Cầm và Quan Bảo Thành nữa, ôm mặt đẩy đám đông, chạy thẳng ra ngoài.
"Lúc nhỏ còn dám tranh giành đồ chơi với Nhị Nhị, tôi nhốt cô ta trên gác mái hai ngày không cho ăn. Sau đó thì biết nghe lời ngay."
Vì lực va chạm quá mạnh, Quan Nhị Nhị loạng choạng rồi ngã ngồi xuống đất. Cô ta theo phản xạ ngẩng đầu lên, chỉ thấy trước mặt là một bóng dáng cao lớn thẳng tắp, giống như tùng trúc, xung quanh toát ra khí thế lạnh lẽo.
Trước những ánh mắt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền