Chương 82: Nhà họ Quan loạn lên
"Bố, mẹ, hai người..."
Còn chưa kịp hỏi, Quan Bảo Thành đột nhiên xoay người, giơ tay tát mạnh vào mặt Bạch Thục Cầm.
"A!"
Bạch Thục Cầm không kịp phòng bị, cả người bị đánh ngã xuống đất.
Quan Nhị Nhị vốn đang uất ức cũng sững sờ, Quan Khải Thâm thì sắc mặt thay đổi, vội lao đến:
"Bố! Sao bố lại làm vậy?!"
Nhưng Quan Bảo Thành không hề quan tâm đến con trai, còn định giơ chân đá Bạch Thục Cầm.
Trên mặt ông ta lộ ra vẻ hung ác mà trước nay chưa từng thấy.
"Chính bà là cái đồ chỉ biết phá hoại đã hủy hoại danh tiếng mà tôi gầy dựng bao năm! Bà khiến cả nhà họ Quan trở thành trò cười trong giới!! Tôi hận không thể bóp chết bà!"
Từ lúc ở nhà họ Khương, bà ta đã không kiểm soát được mà buột miệng nói thật.
Vì quá giận dữ, giọng ông ta cũng thay đổi, trong mắt tràn đầy lửa giận đáng sợ.
"Mẹ!"
Quan Khải Thâm sắp phát điên rồi. Mẹ anh ta từ khi nào lại dám nói chuyện với bố như vậy? Không phải lúc nào cũng là bố nói gì thì nghe nấy sao? Đi ra ngoài một chuyến, bà ấy phát điên rồi à?
Bạch Thục Cầm lập tức rụt cổ lại, theo phản xạ che miệng mình, khuôn mặt đau khổ:
"Chồng à, không phải, em không có ý đó..."
Lại nhìn sắc mặt Quan Bảo Thành tức đến mức gần như gan heo, Bạch Thục Cầm cảm thấy mình xong đời rồi.
Ông ta trừng trừng nhìn Bạch Thục Cầm, tay chỉ vào bà, ngón tay run rẩy:
"Bà, bà... bà..."
Đột nhiên, ánh mắt ông ta rơi xuống cây gậy đánh golf đặt ở cửa ra vào, lập tức bước lên, không nói một lời liền rút lấy một cây.
Đây... đây là lời mẹ anh ta có thể nói ra sao?!
Không ai trong số họ biết rằng, ngay lúc này, bóng đen từng bám vào Quan Nhị Nhị đang tỏa ra từng luồng khí đen mỏng manh, những sợi khí đó len lỏi vào cơ thể Quan Bảo Thành, lặng lẽ mà quỷ dị, khiến sắc mặt ông ta càng lúc càng trở nên đáng sợ.
Bà ta muốn giải thích, nhưng lời nói ra lại là:
"Tôi nói ông vô dụng! Chỉ có đàn ông vô dụng mới trút giận lên người nhà! Nếu ông giỏi thật thì sao lúc nãy không dám nhắm vào con nha đầu đê tiện Quan Hủ Hủ kia? Chẳng phải vì nó là cô chủ nhà họ Khương nên ông không dám xé rách mặt với nó sao? Nhưng đáng tiếc, người ta căn bản không coi ông ra gì mà chỉ ước có thể đá ông đi ngay lập tức!"
Sao lại trở thành trò cười trong giới rồi?
"Bố còn chưa tính sổ với con đó! Con và mẹ con rõ ràng biết Quan Hủ Hủ chính là cô chủ nhà họ Khương, vậy mà lại giấu bố! Bố cứ tưởng hai người thật lòng giúp bố tranh thủ hợp tác với nhà họ Khương, ai ngờ hai người mới là tội đồ chính!"
Quan Bảo Thành nghe thấy lời của Bạch Thục Cầm thì tức đến phát điên, suýt nữa không thở nổi.
Quan Nhị Nhị bên cạnh cũng hoảng sợ khi thấy người bố lúc nào cũng hiền từ nay lại mang dáng vẻ này. Cô ta ấm ức nói:
"Bố! Đừng như vậy, bố làm con sợ..."
Cô càng nói, cơn giận của Quan Bảo Thành càng bùng lên.
Bạch Thục Cầm cũng cảm thấy mình sắp phát điên.
Quan Khải Thâm nghe vậy, sắc mặt vô cùng nghiêm trọng. Anh ta không hiểu tại sao người bố vốn luôn ôn hòa của mình lại trở nên như vậy. Chẳng phải tối nay họ đến tiệc nhà họ Khương để tìm cơ hội khôi phục hợp tác sao?
Không chỉ là nói thật, mà còn là những lời trong thâm tâm bà ta đã giấu kín bao lâu nay.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền