Chương 94: Giọng điệu dạy dỗ?
Khương Hủ Hủ dứt khoát ném trả lời của Quan Khải Thâm lại cho anh ta. Trên lầu, Khương Tố suýt nữa thì bật cười thành tiếng, may mà kịp lấy tay bịt miệng.
Hai người dưới nhà dường như vẫn chưa nhận ra sự có mặt của họ.
Quan Khải Thâm lập tức cau mày:
"Nhị Nhị bị thương rồi! Bị thương rất nặng!"
"Thì liên quan gì đến tôi?"
Quan Khải Thâm không thể tin được mà nhìn cô:
"Hủ Hủ! Sao em lại trở thành người như thế này?! Nhị Nhị dù sao cũng là em gái em, nó đã gọi em là chị suốt mười mấy năm trời!"
Khương Hủ Hủ chỉ nhìn anh ta, khóe miệng nở một nụ cười lạnh, giọng điệu càng thêm châm chọc:
"Một đứa em gái vì tránh tai họa mà đẩy chị mình ra cho xe tông, tôi không cần."
Cô chưa từng kể với ai về vụ tai nạn hôm đó.
Bởi vì cô biết, dù có nói ra cũng chẳng ai tin.
Quan Khải Thâm đột nhiên bị một thiếu niên tầm mười bốn, mười lăm tuổi chỉ thẳng vào mặt mà chửi, sắc mặt đen kịt nhưng vẫn cố gắng giữ thể diện của một người nhà họ Quan, cau mày chất vấn:
"Cậu là ai? Tôi đang nói chuyện với em gái mình, cậu không biết khi người khác đang nói thì không được nghe trộm à?"
Cũng chính lúc này, Quan Khải Thâm dưới lầu dường như mới sực nhận ra có người trên lầu, sắc mặt hơi thay đổi.
"À mà khoan, nhìn tay anh treo băng thế kia, chắc cũng bị xe đâm rồi nhỉ? Thế lúc vào viện sao không nhờ bác sĩ khám luôn cái đầu cho anh? Tôi thấy não anh chắc chắn bị hỏng nặng rồi đấy!"
Ở nhà họ Khương, Khương Tố luôn là đại diện cho sự bộc trực.
Ngược lại, Khương Hủ Hủ vẫn rất bình tĩnh, rõ ràng cô đã sớm biết có người nghe lén.
Cậu ta ghét nhất là bị người khác lên mặt dạy dỗ, trừ ông nội Khương và bác cả của cậu ta, ai dám chỉ trỏ là Khương Tố sẵn sàng bùng nổ ngay.
"Nói cho cùng, dù cho Nhị Nhị thực sự làm vậy thì cũng chỉ là do quá hoảng sợ mà vô thức phản ứng thôi. Em là chị, giúp em gái gánh họa thì sao chứ? Sao cứ phải so đo từng chút một như vậy?"
Quan Khải Thâm thao thao bất tuyệt dạy dỗ, trong giọng nói đầy sự trách móc và thất vọng với Khương Hủ Hủ, khiến Khương Tố trên lầu nghe mà há hốc mồm.
Đến khi nghe anh ta mắng Khương Hủ Hủ là
"chấp nhặt từng chút một"
, cậu thiếu niên hoàn toàn mất bình tĩnh.
"Ôi trời ơi, cái quái gì thế này?!"
Bên kia, Khương Tố đã lao xuống cầu thang, đi thẳng vào phòng khách nhỏ, mang theo đôi dép lê lẹp bẹp chạy tới chỉ thẳng vào mặt Quan Khải Thâm mà chửi:
"Trời đất ơi! Nhà họ Quan các người bị điên hết rồi hả? Đàn bà thì tâm địa rắn rết, đàn ông thì giả tạo ghê tởm! Em gái anh đẩy chị ấy ra cho xe tông, chị ấy nhắc một câu thì đã gọi là chấp nhặt, vậy sao anh không thử ra đường bị xe đâm một phát đi?"
Chỉ là, dù Bạch Thục Cầm hay Quan Nhị Nhị đều không ngờ rằng cô vẫn có thể sống sót sau vụ tai nạn đó.
"Hủ Hủ, anh hiểu em không cam lòng vì vụ tai nạn, nhưng em không thể tùy tiện đổ lỗi cho người khác."
Vừa mắng vừa xắn tay áo, lập tức lao xuống cầu thang nhanh đến mức Khương Hãn chẳng kịp ngăn lại.
Và đúng như Khương Hủ Hủ dự đoán, phản ứng đầu tiên của Quan Khải Thâm sau khi nghe được chuyện này chính là không tin.
"Em đang nói nhảm gì vậy?! Nhị Nhị sao có thể làm chuyện đó?!"
Chỉ cần có gì không
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền