ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 685

Những người hàng xóm xung quanh nghe thấy động tĩnh, không kìm được mà lại gần, nghe được vài câu đã hiểu rõ đầu đuôi câu chuyện.

"Ta nói sao mà đứa trẻ này lại không giống người nhà họ Chu."

"Dư Lương thật sự là đứa trẻ bị bắt cóc sao?"

Những người hàng xóm bên ngoài cũng thay đổi sắc mặt.

Lúc này, Cố phu nhân vừa nói vừa khom người, run rẩy đưa tay chỉ vào vị trí vết bỏng trên chân trái của Chu Dư Lương, còn chỉ cả kích thước vết bỏng.

Đều trùng khớp với vị trí và kích thước vết sẹo trên chân Chu Dư Lương.

Huống hồ, vị phụ nhân trước mắt còn chỉ rõ vị trí và kích thước vết bỏng ở bắp chân hắn.

Lúc này, hốc mắt Chu Dư Lương đỏ hoe.

Hắn không phải là không nhớ chút nào về ký ức thời thơ ấu.

Hắn mơ hồ biết rằng mình không phải là con của cha mẹ, hắn không phải là chưa từng nghĩ đến việc đi tìm cha mẹ ruột nhưng lúc đó hắn còn quá nhỏ, mười mấy năm trôi qua, hắn không nhớ mình tên gì, nhà ở đâu, chỉ mơ hồ nhớ con đường đá xanh trước cửa nhà, còn có mùi mặn thơm nồng nàn trong nhà, còn mơ hồ nhớ ra bị hai phụ nhân đánh đập dữ dội ép hắn không được nhớ tên mình,.

Thậm chí có nhiều lúc, hắn còn gần như quên mất ký ức này, mỗi lần như vậy, hắn đều tự nhủ với lòng rằng không được quên, nếu quên mất, hắn sẽ không còn biết mình là ai nữa.

Đợi đến khi phụ nhân kể lại chuyện hắn bị bỏng ở bắp chân như thế nào, trong đầu hắn dường như lại hiện lên thêm một số hình ảnh mơ hồ, một bé trai trắng trẻo xinh xắn, chạy quanh một cái lò đen sì, miệng còn gọi:

"Mẹ, mẹ, nước sôi rồi."

Khi gặp Cố phu nhân, nhìn thấy khuôn mặt giống mình bốn năm phần, trong lòng hắn đã biết đáp án.

Chu Dư Lương thấy phu thê nhà họ Cố đau khổ, hắn cũng rơi nước mắt:

"Ta nhớ, ta còn nhớ một số chuyện lúc nhỏ, ta, ta vẫn luôn biết mình không phải là con ruột của cha mẹ, ta, lúc đó ta đã có một số ký ức, ta bị kẻ bắt cóc ép quên tên họ và dung mạo của cha mẹ nhưng vẫn luôn nhớ con đường đá xanh trước cửa nhà, hình như ta vẫn thường ngồi xổm ở đó nhổ cỏ mọc trong khe đá, còn nhớ trong nhà luôn có mùi thơm mặn."

"Trời ơi, đây thực sự là đứa trẻ bị bắt cóc sao?"

Cố Long Trung dàn dụa nước mắt, miệng lẩm bẩm: "Thôi, thôi."

Những người này đều có con cái, nghĩ đến cảnh con mình bị kẻ bắt cóc bắt đi, lòng họ đau như cắt.

"Quá đáng quá thể, chắc chắn phải trừng phạt nghiêm khắc kẻ bắt cóc và kẻ mua trẻ con!"

Cố phu nhân khóc nức nở nói:

"Đó là Giang Nam, quê hương của chúng ta, con đường lát đá xanh trước cửa hàng của chúng ta, cửa hàng hải sản khô của gia đình chúng ta luôn có mùi thơm của hàng khô, con trai ta, con thực sự là Tĩnh Thủy của ta, con tên là Cố Tĩnh Thủy, năm nay mười tám tuổi, đã mất tích mười bốn năm, ta và cha con đã xa quê hương tìm con mười bốn năm rồi."

Cố Long Trung nhìn khuôn mặt con trai lộ vẻ đau khổ, ông ta cũng bắt đầu thấy khó chịu.

Phu thê nhà họ Chu đều ngây người, họ không hề biết rằng đứa con trai mà họ mua lại còn nhớ một số chuyện thời thơ ấu.

Phu thê nhà họ Chu thấy vậy cũng bắt đầu hoảng sợ.

Đứa con trai còn nhớ một số chuyện thời thơ ấu, vẫn luôn biết mình không phải là con ruột của họ, nếu họ tiếp tục

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip