Chương 711
Sau khi biết được môn chủ Linh Hạc Môn là Hải Yến đã đến kinh thành, Thẩm Nhu đã báo cho điện hạ.
Hai ngày nay, Bùi Tự Bắc đã phái người đi tìm Hải Yến trong kinh thành.
Lại qua mấy ngày, Bùi Tự Bắc tìm thấy Hải Yến tại một quán trọ phố ở Đông.
Khi Hải Yến nhìn thấy Bùi Tự Bắc, sắc mặt hắn ta đột nhiên thay đổi.
Hai ngày nay đã vào hạ, chuyển mùa, số người nhiễm phong hàn khá nhiều, Hồi Xuân Đường khá bận rộn. Khi không bận, nàng cũng vẽ bản vẽ, muốn cải tạo thôn trang và ruộng tốt ở ngoại thành.
Điện hạ tìm Hải Yến, Thẩm Nhu cũng có việc khác phải bận.
Bùi Tự Bắc nhìn hắn ta nói:
"Ngươi đến kinh thành làm gì?"
Nhìn thấy các thị vệ vây quanh mình, Hải Yến ngược lại thở phào nhẹ nhõm, hắn ta mặc một thân áo trắng, ung dung đi đến trước bàn, ngồi xuống rót cho mình một tách trà, hắn ta nói:
"Ta đến kinh thành là chuyện cực kỳ bí mật, không ngờ ngươi vẫn có thể tìm được ta, Nhiếp Chính Vương, ngươi nói xem có phải chúng ta rất có duyên không."
Bùi Tự Bắc lạnh lùng nói:
"Bản vương hỏi ngươi đến kinh thành làm gì."
Đã bị Bùi Tự Bắc tìm thấy, hắn ta biết rõ lần này sẽ không còn cơ hội nữa. Nếu hắn ta không đến kinh thành, mà trốn ở nơi khác thì cũng có thể sống tạm.
Hắn ta không phải là người trong huyền môn, võ công của hắn ta cũng đã bị Bùi Tự Bắc phế bỏ, bây giờ hắn ta cũng chẳng khác gì một phế nhân.
Hải Yến cười nói:
"Ta nói ra, ngươi có thể cho ta rời đi không?"
Bùi Tự Bắc lạnh lùng nhìn hắn ta:
"Ta có thể cho ngươi toàn thây."
Hải Yến cười, toàn thây ư, thật nhân từ. Nhưng hắn ta hiểu, giữ toàn thây quả là sự nhân từ của Nhiếp Chính Vương, nếu hắn ta không chịu khai thật, nam nhân trước mặt có vô số cách để tra tấn hắn ta.
Hải Yến từ từ rũ mắt:
"Ta đến tìm ngọc ấn của Linh Hạc Môn."
"Chỉ khi tìm được ngọc ấn mới được coi là môn chủ thực sự của Linh Hạc Môn, ngọc ấn cũng là chìa khóa mở kho báu của Linh Hạc Môn, trong kho báu của Linh Hạc Môn toàn là bảo vật, là những bảo vật mà Linh Hạc Môn tích lũy trong trăm năm qua nhưng vài chục năm trước, ngọc ấn đã biến mất, không ai biết môn chủ đời đó của Linh Hạc Môn là ai nhưng dạo trước Cát lão..."
Ngồi trong xe ngựa, Trường Nhạc an tâm hơn đôi chút.
Nàng vén rèm nhìn ra ngoài, đã ra khỏi thành, đi đến con đường núi gập ghềnh.
Sắc mặt Trường Nhạc hơi thay đổi, nàng ta nói: "Dừng xe!"
Xe ngựa từ từ tiến về phía trước.
"Ta bảo các ngươi dừng xe!"
Trường Nhạc gào lên.
Trường Nhạc tỉnh dậy trong cơn xóc nảy, nàng ta đột ngột mở mắt, hai cung nữ bên cạnh hỏi:
"Công chúa, ngài tỉnh rồi sao?"
Đang thở phào nhẹ nhõm thì rèm xe ngựa đột nhiên bị vén lên, đôi mắt của thái hoàng thái hậu nhìn chằm chằm vào mắt Trường Nhạc, nói:
"Một đường xe ngựa mệt mỏi, Trường Nhạc cứ ngủ một giấc cho ngon."
Trường Nhạc không muốn nhắm mắt nhưng cảm thấy đầu óc choáng váng, cơn buồn ngủ ập đến.
Cuối cùng không chống lại được cơn buồn ngủ, nàng ta nhắm mắt lại ngã xuống gối mềm.
Trường Nhạc không quan tâm đến điều gì, nàng ta sờ soạng trên người, con dao găm của nàng ta đã bị lấy mất.
Kính Huyền nghiêng người về phía trước, lấy ra một con dao găm từ trên người Trường Nhạc.
Sắc mặt bà ta trầm xuống, cầm con dao găm, nhìn chằm chằm vào chiếc cổ trắng ngần của Trường Nhạc.
Bà
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền