Chương 110 : Lâm Chung Thụ Điển
Thẩm Lạc đặt ánh mắt lên khối ngọc bội hình tròn trông khá bình thường kia, sau khi dò xét một hồi, trong mắt liền lóe lên vẻ khó mà tin nổi.
“Sư thúc tổ, không lẽ đây chính là Thuần Dương Bảo Điển?” Thẩm Lạc kinh ngạc hỏi.
Lão đạo khẽ gật đầu, hai tay liên tiếp kết động pháp quyết huyền diệu, không ngừng đánh vào ngọc bội trong lòng bàn tay Thẩm Lạc.
Trên mặt ngọc bội tức thì có ánh sáng chớp động, kế đó, một màn sáng từ trong ngọc bội tỏa ra, trên đó không ngừng thấy văn tự xuất hiện, biến hóa mà nội dung văn tự chính là khẩu quyết công pháp Thuần Dương Bảo Điển.
Thẩm Lạc đưa mắt đảo qua những văn tự kia, đang khi muốn nhìn cho rõ, ánh sáng trên ngọc bội bỗng lóe lên rồi đột nhiên thu lại, những văn tự kia cũng theo đó lập tức biến mất không thấy gì nữa.
“Thẩm Lạc, muốn kế thừa bảo điểm thì hãy còn một chuyện cuối cùng phải làm.” Sư thúc tổ trầm giọng nói.
“sư thúc tổ, mời người nói.” Thẩm Lạc hít sâu một hơi, đáp.
“Ta muốn người dùng Đạo tâm và danh nghĩa Tam Thanh lập lời thề độc. Ngày sau bất kể là chính ngươi hay là tìm ai khác, nhất định phải đem Xuân Thu quán truyền thừa tiếp, hơn nữa cam đoan tuyệt đối không mang pháp thuật, công pháp trong Thuần Dương bảo điển truyền thụ cho người ngoài Tiểu Mao Sơn nhất mạch.” Lão đạo nhìn Thẩm Lạc, trong mắt có thêm một tia sát khí không dễ phát hiện.
Thẩm Lạc thầm rùng mình, xem bộ dạng này nếu hắn không đáp ứng, chỉ e vị sư thúc tổ này thà trước giết hắn, sau hủy bảo điển cũng không để nó lưu truyền ra ngoài.
“Thế nào, ngươi không muốn lập lời thề độc?” Lão đạo thấy Thẩm Lạc không nói gì, gằn giọng hỏi.
“Đệ tử Thẩm Lạc nguyện ý lập lời thề.” Thẩm Lạc trịnh trọng đáp.
Thần sắc lão đạo lúc này mới hòa hoãn lại một chút, ánh mắt cũng trở nên nhu hòa.
Tiếp đó, dưới ánh mắt nhìn chằm chằm của vị sư thúc tổ kia, Thẩm Lạc liền lấy Đạo tâm và danh nghĩa Tam Thanh lập một lời thề độc mà một khi hắn làm trái sẽ liền thân tử đạo tiêu, hóa thành tro bụi.
Lão đạo sau khi quan sát kỹ từng câu từng chữ mà Thẩm Lạc phát ra, thần sắc cuối cùng cũng thả lỏng hẳn đi.
“Đây là khẩu quyết và pháp quyết mở ngọc bội ra, người phải cẩn thận ghi nhớ.” Nói xong, lão đạo lại đọc đi, đọc lại hai lượt khẩu quyết rồi biểu diễn hai lần phương pháp mở ngọc bội.
Thẩm Lạc sau khi đã ghi nhớ chắc chắn liền đem ngọc bội, phù xoa các thức cất kỹ lại.
“Tốt, việc này không nên chậm trễ, mau đi đi!” sư thúc tổ chăm chú nhìn Thẩm Lạc một chút rồi nói.
“Bái biệt sư thúc tổ!” Thẩm Lạc nghiêm trang cung kính cúi đầu.
Lão đạo khẽ gật đầu, hai tay vừa bấm pháp quyết, tức thì pháp kiếm đỏ thẫm đột nhiên hiện ra, bắn thẳng lên nóc gian thạch thất.
Mũi kiếm vừa tới, nóc gian phòng đá liền như đậu phụ, lập tức bị đánh thủng một lỗ rộng cỡ hơn xích để lộ ra ánh mặt trời xuyên xuống.
“Đi đi!” Lão đạo đưa một tay kết pháp quyết rồi phất tay áo một cái, bình chưởng nâng lên trên.
Thẩm Lạc lập tức cảm thấy dưới chân mình có một tầng sóng nhiệt bốc lên, cúi người nhìn xuống, phát hiện dưới người lại có một đám mây màu đỏ đang lớn dần. Áng mây nâng thân thể hắn lên rồi nhanh chóng bay thẳng lên trên không.
Tiếng gào thét bên tai hắn càng lúc càng lớn, cả người theo lỗ hổng trên đỉnh đầu bay vọt lên, phi qua vết
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền