Chương 112 : Truy Kích
Thẩm Lạc dẫn Điền Thiết Sinh từ trên một triền núi hơi dốc chạy xuống phía dưới, rất nhanh một mảng rừng đá lớn xuất hiện trước mắt.
“Nơi này cực kỳ kín đáo, Thẩm sư đệ, chi bằng chúng ta ẩn nấp trong rừng đá này một lúc đã.” Điền Thiết Sinh đột nhiên lên tiếng đề nghị.
Thẩm Lạc nhìn quanh một lượt, thấy nơi này bốn mặt là núi, ánh sáng lờ mờ, đúng là một chỗ ẩn náu tốt.
Yêu nhân đánh vào Xuân Thu quán ầm ĩ như vậy nên không dám dừng quá lâu, trốn ở đây mà nói, không chừng là một cách đối phó tốt.
“Cũng được…ể…” Hắn gật đầu một cái, ánh mắt bỗng khẽ động, nhìn về phía rừng đá rồi im lặng không nói tiếp.
“Thẩm sư đệ, sao thế?” Điền Thiết Sinh thấy Thẩm Lạc dừng bước liền hỏi.
“Không có gì, đi thôi.” Thẩm Lạc tiếp tục đi thẳng về phía trước.
Hai người bước vào rừng đá, được được thêm một đoạn, từ bên cạnh một khối đá lớn trước mặt đột nhiên có bóng người lóe hiện.
Bóng người này là một nam tử trung niên mặt đen, tay cầm kiếm cũng chính là vị Ngưu sư huynh trông coi sơn môn kia.
“Là đám các ngươi! Các ngươi làm sao tìm đến được nơi này?” Ngưu sư huynh thấy hai người, trong mắt lóe lên nét kinh ngạc, mặt lập tức lộ vẻ đề phòng, lên tiếng chất vấn.
“Ngưu sư huynh!” Điền Thiết Sinh vừa thấy sư huynh đệ đồng môn thì vô cùng kinh hỉ.
Thẩm Lạc mới rồi nghe được bên này có người ẩn nấp, tự nhiên không lộ ra vẻ bất ngờ gì.
Từ một phía khác trong rừng đá lại nghe tiếng bước chân vang lên, sau đó có hai người xuất hiện, một trong hai chính là Đinh Nguyên, kẻ còn lại là một thanh niên răng vâu mà Thẩm Lạc cũng không nhận ra.
“Nơi này là chúng ta phát hiện ra trước, hai người các ngươi mau mau xéo đi!” Đinh Nguyên quát lớn.
Ngưu sư huynh cùng thanh niên răng vâu cầm sẵn vũ khí, mắt lộ hung quang.
“Ba vị, mảnh rừng đá này rất lớn, có mười người ẩn nấp cũng dư xài. Tất cả mọi người đều là đồng môn, hôm nay cùng gặp hoạn nạn, phải đoàn kết giúp đỡ nhau chứ.” Điền Thiết Sinh cau mày nói.
“Hừ, chỗ này thêm một người là thêm một phần nguy hiểm, mau cút đi!” Ngưu sư huynh liếc nhìn Thẩm Lạc, miệng xì một tiếng khinh khi, tay vung vẩy trường kiếm.
“Không biết điều, đừng trách chúng ta không khách khí!” Thanh niên răng vâu lạnh lùng tiếp.
Điền Thiết Sinh vốn tốt tính lại bị đối xử như thế, mặt mũi cũng sầm lại, lập tức muốn động thủ.
Trông ra sắp có một trận sống mái giữa các đệ tử đồng môn.
“Điền sư huynh, bỏ đi, nếu họ không chào đón, chúng ta cứ đi tới trước đi.” Thẩm Lạc nhìn phía sau một cái rồi đột nhiên lên tiếng, tiếp đó lập tức bước nhanh về phía trước.
Điền Thiết Sinh dù chưa nguôi giận nhưng vẫn nghe đề nghị của Thẩm Lạc, cất bước theo sau.
Hai người bước rất mau, thoáng cái đã biến mất ở phía trước.
“Hừm, xem như các ngươi biết điều.” Ngưu sư huynh cười đắc ý, thu trường kiếm, toan trở về trốn trong rừng đá.
Đúng lúc này, một tiếng rống dài từ phía sau truyền đến, không ngờ lại là ba con thi lang kia, chúng đang chạy xuôi xuống chân triền núi, nhằm thẳng hướng rừng đá mà lao tới như một mũi tên.
“Yêu vật! Khốn kiếp, là hai tên phế vật kia dẫn tới!” Ngưu sư huynh biến sắc, tức giận mắng to.
“Ngưu sư huynh, chúng ta làm sao bây giờ?” Hai người Đinh Nguyên thấy ba con thi lang, thần sắc đầy bối rối, hỏi.
“Cái gì mà làm sao bây giờ, tranh thủ thời gian chạy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền