Chương 114 : Nội Gian
Thẩm Lạc cấp tốc suy tính, xong liền thi lễ với Phong Dương chân nhân một cái rồi tung người lướt qua lỗ thủng, hướng phía xa xa mà chạy.
“Quán chủ, người cũng trốn cùng chúng con đi.” Điền Thiết Sinh chần chừ một chút, nắm chặt tay Phong Dương chân nhân, nói.
“Chớ nói nhảm, đi mau!” Phong Dương chân nhân khẽ phất tay áo, tức thì một cỗ lực lượng quấn lấy Điền Thiết Sinh, ném y bay qua lỗ thủng.
“Quán chủ, người bảo trọng, chúng con sẽ nghĩ cách truyền thừa động thống Xuân Thu quán!” Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên thấy có lối thoát, lập tức chạy tới rồi cùng nhau chui qua lỗng thủng, chạy ra ngoài.
Phong Dương chân nhân không để ý hai người, dùng thân thể chắn trước lỗ thủng, đưa mắt nhìn Phi thiên cương thi ở phía trên, trên mặt dâng lên vẻ quyết tuyệt…
…
Bốn người Thẩm Lạc trốn ra từ lỗ thủng trên màn sáng, không dám dừng lại chút nào, chỉ không ngừng chạy trốn về phía trước.
Mấy người cũng không dám đi đường lớn, chỉ chọn đường nhỏ mà đi, khi đã chạy được hơn mười dặm, cách khá xa Thanh Hoa sơn mới dừng lại ở chỗ cạnh một con sông nhỏ.
Thẩm Lạc vốn không muốn dừng lại nhưng Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên thể lực không tốt, mặt dày mở miệng năn nỉ, hai gã hôm nay đã triệt để bị dọa sợ vỡ mật, không dám ở một mình.
Điền Thiết Sinh dễ mềm lòng nên cũng đề nghị nghỉ ngơi một chút. Thẩm Lạc không tiện cự tuyệt liền ngừng lại.
Xung quanh là một khoảng hoang vu, nhìn ra rất xa mới thấy bóng dáng một thôn xóm.
Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên mệt mỏi rã rời, nhào tới bờ sông uống nước, rửa mặt.
Thẩm Lạc còn chưa thấy mệt mỏi, quay đầu nhìn lại vẫn còn thấy rõ Thanh Hoa sơn, cả tòa núi vẫn bị lồng sáng màu xám bao phủ như trước.
“Kẻ địch lợi hại như vậy, xem ra Xuân Thu quán đến đây đúng là số kiếp đã tận rồi…” Điền Thiết Sinh cũng nhìn về Thanh Hoa sơn ở phía xa, lẩm bẩm nói, vẻ mặt thống khổ, lệ nóng lưng tròng…
“Những điều này chúng ta cũng không thể thay đổi, chỉ có thể tiếp nhận. Điền sư huynh đừng quá thương tâm, người tiếp đây có dự tính gì không?” Thẩm Lạc vỗ vỗ bả vai Điền Thiết Sinh, nói mấy lời an ủi rồi chuyển chủ đề, hỏi.
“Trước về với ông bà, trốn tránh một khoảng thời gian. Thẩm sư đệ, ngươi thì sao?” Điền Thiết Sinh hít sâu một hơi, nén bi thương nói.
“Ta trước cũng về nhà một chuyến.” Ánh mắt Thẩm Lạc thoáng ngơ ngẩn, đáp.
Hắn hiện tại đã bước lên con đường tu tiên, một thế giới mới ở ngay trước mặt, trở lại sống cuộc đời bình thường lấy vợ sinh con là chuyện gần như không thể nào, nhưng dù sao vẫn phải về nhà một chuyến.
Về phần sau đó phải như thế thế nào, hiện tại hắn còn chưa suy tính kỹ.
“Đám yêu nhân kia có thể phi thiên độn địa, nơi này không tính an toàn, chúng ta hay là chia tay ở đây thì tốt hơn.” Thẩm Lạc rất nhanh thu hồi suy nghĩ, đề nghị.
“Không sai, nhị vị sư huynh, chúng ta liền chia tay ở đây nha.” Điền Thiết Sinh khẽ gật đầu, gọi Ngưu sư huynh và Đinh Nguyên một tiếng.
“Cũng được, các ngươi đi trước nhé. Chuyện trước kia xin lỗi các ngươi!” Ngưu sư huynh trải qua biến cố trong tông môn, lại một hơi chạy tới đây, cảm giác an toàn, nội tâm thả lỏng, kết quả không nhấc nổi chân nữa, yếu ớt nói tiếp: “Không còn sức, chắc phải nghỉ thêm một lát.”
Thẩm Lạc vốn trong lòng có chút chán ghét hai người Ngưu sư huynh, hiện tại nghe Ngưu sư huynh nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền