Chương 2081 : Con mắt Thương Khung (Đại Kết Cục)
Tôn Ngộ Không đứng trên một gò núi phía xa, nhìn đạo bạch quang chói mắt kia.
Hai mắt gã lưu chuyển kim quang, thúc dục thần thông Hỏa Nhãn Kim Tinh, hốc mắt lại đỏ bừng một mảnh, bị quang mang thiêu đốt đến nước mắt chảy ròng.
Trong bạch quang sáng loáng, gã thấy được một thân ảnh cao to đứng lơ lửng giữa không trung, tay cầm một lưỡi búa to lớn, trong lòng gã đột nhiên run lên.
Nhưng ngay sau đó, phía sau đạo thân ảnh kia, thấy được càng nhiều bóng người nữa.
Dần dần bạch quang yếu bớt, thân ảnh tất cả mọi người hiển hiện ra. Thẩm Lạc cầm Khai Thiên Phủ đứng đầu tiên, đám người Nhiếp Thải Châu đứng ở phía sau hắn, được một tầng sương mù màu xám bao phủ, che chở ở trong đó.
"Thắng?" Tôn Ngộ Không không lo được con mắt đau rát, nước mắt trôi xuống.
Khương Thần Thiên chẳng biết lúc nào đã xuất hiện bên cạnh gã.
"Làm sao vậy, ngươi sao lại khóc rồi, Đại Thánh?"
Thị lực của y vẫn bị bạch quang ảnh hưởng, tạm thời vẫn chưa thấy rõ tình huống trong quang mang, vẻ mặt kinh ngạc hỏi.
Tôn Ngộ Không không để ý đến y, thân hình nhảy lên, bay vút về phía đám người Thẩm Lạc.
Càng đến gần, gã càng kinh hãi.
Vừa rồi dư uy trận nổ tung kia còn chưa hoàn toàn tán đi, cuồn cuộn sóng đốt ở trong hư không tạo thành một bức tường khí vô hình, ngăn cách toàn bộ phạm vi thành Trường An.
Tôn Ngộ Không dựa vào thể phách cùng tu vi mạnh mẽ của bản thân, mạnh mẽ xâm nhập vào trong, một đường gian nan đi đến.
Đợi đến khi tiến vào trong bức tường khí kia, rốt cuộc gã mới thấy rõ, trên bầu trời thành Trường An xuất hiện một vết nứt màu đen to lớn vô cùng, vắt ngang hư không, nhìn thấy mà giật mình.
"Thiên liệt rồi. . ."
Do được Ngũ Thải Thạch dựng dục ra sinh mệnh, Tôn Ngộ Không liếc mắt liền nhìn ra, vết nứt màu đen là dấu hiệu bầu trời bị xé nứt, gã vội vàng phóng tới đám người Thẩm Lạc.
"Xi Vưu đâu?"
Gã đến phụ cận, vội vàng hỏi.
"Chết rồi, bị một búa Thẩm Lạc chém chết."
Lục Hóa Minh nói.
"Tên kia chết cũng không an phận, lúc thân thể bắn nổ đã làm cho bầu trời nổ tung ra một vết rách, lần này toàn bộ thiên đạo sẽ vận hành không ổn."
Bạch Tiêu Thiên gắt một cái, tức giận nói.
"Một khi thiên liệt, Hồng Hoang nước chảy, chỉ sợ sẽ ủ thành tai hại như đại hồng thuỷ thượng cổ, nhân gian mưa rơi không ngừng, sinh linh đồ thán."
Nhiếp Thải Châu nhíu chặt mày, lo lắng nói.
"Không cần lo lắng, ta xử lý là được, các ngươi đi trấn an tu sĩ các phái trước, báo tin tức Xi Vưu đã chết cho tất cả mọi người. Nếu Ma tộc nguyện ý đầu hàng thì có thể lưu lại tính mạng, dựa vào nơi hiểm yếu chống lại sẽ không lưu tình."
Lúc này, Thẩm Lạc bỗng nhiên mở miệng nói.
Tiếng nói của hắn ấm áp và bình tĩnh, làm cho đám người thập phần an tâm và tin cậy.
"Được." Tôn Ngộ Không dẫn đầu đáp.
Nói xong, gã quay người rời đi. Những người còn lại thấy thế, cũng đều đi theo, thu thập tàn cuộc cũng không dễ, những người bọn họ chiến lực còn hoàn chỉnh, là lực lượng không thể thiếu để trấn áp Ma tộc phản kháng.
Duy chỉ có Nhiếp Thải Châu còn lưu lại bên người Thẩm Lạc, không rời đi.
Nàng nhìn nam nhân trước mắt, hai mắt ngấn đầy nước mắt, một ngày này vừa đại hỉ lại đại bi, lên lên xuống xuống, khiến tâm tình của nàng trở nên thập phần yếu ớt, thậm chí mãi đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền