ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Mộng Chủ

Chương 51. Bất Tỉnh Nhân Sự

Chương 51 : Bất Tỉnh Nhân Sự

Thẩm Lạc tới bên ngoài Tùng Phiên huyện thành lúc đã qua giờ Tuất, cửa thành đã đóng.

Hắn thấy không còn cách nào vào thành liền lập tức thúc ngựa đi về hướng một trấn nhỏ ở phía Đông thành.

Huyện Tùng Phiên bán buôn phát triển, trấn nhỏ này cũng trở thành đoạn đường huyết mạch. Trên trấn, cửa hàng cửa hiệu mọc lên như rừng tạo thành một mảnh phố thị có diện tích không nhỏ, trong đó đa phần đều là khách sạn nhà trọ chuyên để cung cấp dịch vụ ăn ngủ cho các thương khách vãng lai.

Trước cửa lớn mỗi khách sạn này đều có một tiểu nhị trông coi, miệng liên tục hét to những lời mời chào.

“Vị khách quan kia có phải đang tìm chỗ ngủ trọ không? Tiệm chúng ta có nước nóng, thịt trâu tươi kho, rất là ngon, trong nồi còn có ngỗng hầm cách thủy, đảm bảo hài lòng.”

“Khách quan vào Đắc Nguyệt Cư chúng ta đi, rượu Bạch Nhật Hương của bổn điếm ngon nổi tiếng xa gần, uống một rồi lại muốn uống hai, mời vào a.”

Thấy Thẩm Lạc tới gần, đám tiểu nhị của mấy khách sạn quanh đó liền xông ra như ong vỡ tổ, tranh nhau mời chào.

Thẩm Lạc không để ý mấy tiểu nhị này, đưa mắt nhìn xung quanh một lượt rồi thúc ngựa đi về phía một khách sạn nhỏ được trang trí tương đối đơn giản, nằm ở chỗ khá khuất. Hành động này khiến mấy tên tiểu nhị kia rất thất vọng, dù gì quần áo, trang sức trên người Thẩm Lạc khá hoa lệ, ngựa cưỡi cũng là thớt ngựa tốt, rõ ràng là một vị khách nhiều tiền.

Chỗ cửa chính của khách sạn nhỏ kia cũng thấy có một tiểu nhị, nhìn qua chỉ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, hai mắt to nhìn qua liếc lại, trông có vẻ khá lanh lợi.

“Khách quan muốn ở trọ ạ? Chỗ tiểu điếm tuy không lớn nhưng rất yên tĩnh, giá cả cũng vô cùng hợp lý.” Thấy Thẩm Lạc đi tới, tiểu nhị kia liền nở nụ cười tươi rói bước tới nghênh tiếp.

“Cho ta một gian phòng thanh tĩnh ở tầng trên, chuẩn bị thêm ít đồ ăn, phải thịnh soạn một chút.” Thẩm Lạc mò mẫm dưới sông cả nửa ngày trời, giờ bụng đói reo lên ùng ục.

“Dạ được.” Tiểu nhị trẻ tuổi cười mừng rỡ, tay nhanh nhẹn cầm dây cương dắt ngựa đi vào khách sạn.

Tiểu nhị của mấy nhà khác quanh đó cùng ném ánh mắt hâm mộ pha lẫn ghen ghét qua.

Thẩm Lạc trở mình xuống ngựa, nhưng chân vừa chạm đất, trên dưới cả người hắn bỗng nhiên suy yếu vô lực, cảm giác y như trong người có một cái hố đen hút hết sức lực của hắn vậy.

Trong tai hắn vang lên nhưng tiếng ong ong, không gian trước mắt cứ tối dần từng mảng, cả người ngã bịch xuống đất.

“Khách quan, người không sao chứ???” Tiểu nhị trẻ tuổi hốt hoảng, vội vã chạy tới nâng Thẩm Lạc dậy.

Thẩm Lạc gắng gượng mở mắt nhìn tiểu nhỉ, miệng há ra muốn nói nhưng ngay cả chút sức để lên tiếng cũng không có, nửa chữ cũng chẳng nói ra được, đồng thời gương mặt hắn nhanh chóng trở nên trắng bệch.

“Chuyện gì xảy ra thế? Ngã ngựa à?”

“Không có, ta vừa thấy thấy người này chuẩn bị xuống ngựa thì đột nhiên té xỉu, chắc là bệnh cấp tính phát tác.”

“Tiểu Tam Tử, khách nhân ngươi mời chào lần này coi bộ phiền toái nha.”

Đám người phía ngoài tựa hồ nghe được động tĩnh nơi đây, nhoáng cái đã tụ lại bàn tán đồng thời vây quanh tiểu nhị buông lời châm chọc, có mấy kẻ lúc trước bị Thẩm Lạc ngó lơ giờ còn lộ ra vẻ mặt có phần hả hê.

Tiểu nhị trẻ tuổi thấy người vây xem càng lúc càng đông, đầu chẳng mấy chốc đổ đầy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip