Chương 57 : Dấu Răng
Thẩm Lạc nhìn chỗ lõm trên hộp đá, trong lòng hơi động, nhô ra một ngón tay, đầu tiên là vươn vào trong phạm vi bạch quang thăm dò. Hắn cảm giác có một cỗ khí tức lành lạnh quanh quẩn trên ngón tay của hắn, thật giống như đưa vào trong nước sông, cũng không có cảm giác gì khó chịu cả.
Thế là, hắn lại thò ngón tay sâu vào phía dưới một chút, càng gần thêm hộp đá, cỗ cảm giác mát lạnh kia càng rõ ràng hơn một chút, tựa hồ chính là từ trên hộp đá phát ra.
Trong lòng Thẩm Lạc rất là kiêng kị đối với khí âm hàn, lập tức có chút do dự.
Nhưng mà, năng lượng khối nguyên thạch kia tựa hồ chẳng mấy chốc sẽ hao hết, trên đó phát ra bạch quang cũng bắt đầu co vào, từng chút từng chút phai nhạt xuống.
Thẩm Lạc cắn răng một cái, trong một cái chớp mắt trước khi quang mang biến mất, ngón trỏ hắn đột nhiên đâm xuống, điểm ngay chính giữa chỗ "Lõm" kia.
Bạch quang vốn sắp tiêu thất, trong nháy mắt hắn điểm xuống, tựa như đọng lại, lơ lửng bất động.
Giờ khắc này, Thẩm Lạc cũng giống như cứng ở nguyên địa, hô hấp và nhịp tim cũng như đột nhiên dừng lại.
Trong âm thanh mưa to ồn ào, "Két" một tiếng vang nhẹ yếu ớt truyền vào trong tai của hắn, phảng phất có cơ quan mở ra.
Dưới chỉ của Thẩm Lạc, nắp hộp bỗng nhiên bắn lên trên, trong một trận tiếng ma sát rất nhỏ, trượt ra phía trước.
"Được rồi!"
Thẩm Lạc mừng rỡ, nhìn gấp lại phía trong hộp.
Nhưng dị biến phát sinh!
Trong hộp đá, bỗng nhiên có một đạo khói đen phun ra, đánh tới Thẩm Lạc đối diện.
Thẩm Lạc kinh hãi, bỗng nhiên đẩy bàn thấp trước người, thân thể ngã về phía sau, đâm thẳng vào khoang thuyền ô bồng.
Khói đen không phun trúng Thẩm Lạc, nhưng cũng không tiêu tán, ngược lại càng tụ càng dày đặc, từ đó hiển hóa ra một hư ảnh quỷ đầu to như xa luân, trên đỉnh ô bồng, dưới chống khoang thuyền.
Quỷ đầu một mảnh xanh đen, trên đầu tóc tai loạn phát xoã tung, hai mắt to như chuông đồng, lóe ra hàn quang thăm thẳm, một cái miệng máu với răng nanh không đều, bộ dạng muốn thôn phệ người khác.
Thẩm Lạc căn bản không kịp biết chuyện gì xảy ra, chỉ có thể cố gắng để cho mình trấn định, thân hình nhoáng một cái nhanh chóng nhào về phía trước, hai cánh tay phân biệt bắt lấy Tiểu Lôi Phù và nguyên thạch trên cái bàn thấp.
"Khặc khặc. . ."
Động tác Thẩm Lạc tựa hồ chọc giận hư ảnh quỷ đầu này, trong miệng nó phát ra liên tục tiếng cười quái dị, liền vọt tới phía hắn.
Khoang thuyền chật hẹp, Thẩm Lạc căn bản không thể tránh được, chỉ có thể một tay nắm chặt nguyên thạch, thúc giục dương cương chi khí trong thể nội tụ hợp vào trong đó, hướng phía Tiểu Lôi Phù trên tay đánh ra.
Hư ảnh quỷ đầu lóe lên, lại như thuấn di trước một bước bay đến trước mặt hắn, một cái miệng máu phun ra một đạo khí tức xanh đen.
Thẩm Lạc cảm thấy một cỗ mùi tanh nồng đậm đập vào mặt, đầu óc giống như bị người ta đập một ám côn, trước mắt hư ảnh trùng điệp, thân thể mềm nhũn, tê liệt ngã xuống một bên.
"Ha ha ha. . ."
Tiếng cười của quỷ đầu khiếp người, không ngừng quanh quẩn trong khoang thuyền nho nhỏ.
Ánh mắt Thẩm Lạc càng ngày càng trở nên mơ hồ, trong lúc mơ màng chỉ nhìn thấy, hư ảnh quỷ đầu kia đột nhiên bắt đầu co vào từng chút một, cuối cùng biến thành một đầu lâu bạch cốt lớn chừng quả đấm.
Đầu lâu bạch cốt trắng muốt dị thường, mặt ngoài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền