Chương 59 : Khả Năng Thu Được Vật
"Thiên Thư, Thiên Thư vẫn chưa tìm được!"
Thẩm Lạc bỗng nhiên vỗ đầu một cái, cuối cùng nhớ lại mục đích quan trọng nhất chuyến đi này, vội vàng nhảy trở về trên thuyền ô bồng.
Đồ vật trên thuyền, tất cả đều chồng chất phía sau khoang thuyền, những hũ bình sứ đều bị đụng bể hết, ngay cả bàn vuông chân thấp kia cũng bị đụng gãy mất một cái chân.
Thẩm Lạc dịch chuyển cái bàn ra sau, dưới đống lưới đánh cá, tìm được hộp đá kia.
Hộp đá vẫn duy trì nửa mở như trước kia, Thẩm Lạc cầm lên nhẹ nhàng đẩy ra, nắp hộp liền bị mở lên, bên trong lộ ra một đoạn ống trúc dài hơn một xích và một bản cổ thư ố vàng thật dày.
Ống trúc bất quá to bằng tay cánh tay, hết thảy chỉ có hai đốt trúc, toàn thân xanh tươi ướt át, nhìn tựa như là vừa mới chặt xuống không bao lâu. Cổ thư thì hơi cuốn thành hình ống, đặt ở phía dưới ống trúc.
"Thiên Thư?"
Hai mắt Thẩm Lạc tỏa sáng, vừa định đưa tay lấy cổ thư, bỗng nhiên nhớ lại lúc trước mình tùy tiện mở ra hộp đá, thả ra quỷ đầu khô lâu kia, vội vàng rụt tay về. Hắn mở ra bao quần áo của mình, lấy ra mấy tấm phù lục đã sớm vẽ ra trước đó, dán lên trước ngực và trên cánh tay.
Trong những phù lục này có Khu Quỷ Phù, cũng có Tịch Tà Phù, thậm chí còn có hai tấm phù bình an. Rốt cuộc có tác dụng hay không, hắn cũng không chắc chắn gì, nhưng dán lên dù sao cũng không việc gì.
Bất quá cẩn thận thì cẩn thận, kỳ thật Thẩm Lạc cũng không lo lắng quá mức.
Bởi vì, Vu Thiên Sư là một người phàm phu tục tử, cũng có thể bình an lấy được Vô Danh Thiên Thư này, có thể thấy được trong đó cũng không hung hiểm trí mạng mới đúng.
Chẳng qua lúc đó Vu Diễm nói lên đoạn chuyện cũ này, thực sự quá mức giản lược, cũng không biết là do say rượu bỏ sót, hay là Vu Thiên Sư năm đó cũng không nói cho hậu nhân mọi chuyện cần thiết. Nên lão căn bản không đề cập đến chuyện khô lâu và ống trúc.
Sau khi dán Khu Quỷ Phù lên mu bàn tay phải, lúc này Thẩm Lạc mới chậm rãi thò tay ra, cẩn thận từng li từng tí bắt lấy bộ cổ thư kia, kéo nó tới.
Lúc hắn nắm chặt cổ thư, thậm chí không dám dùng sức quá mức, sợ cổ thư có niên đại xa xưa này, bị chính mình sơ ý một chút liền bóp thành mảnh vụn.
Bất quá, khi bàn tay hắn tiếp xúc với cổ thư, mới phát hiện nó cũng không phải bằng giấy đóng sách, mà là một bản cứng cỏi rắn chắc bằng da.
Nhưng mà ngay sau đó, một màn kỳ dị xuất hiện.
Thư quyển này vốn dài khoảng hai tấc, vừa rời hộp đá, trong nháy mắt đột nhiên loé lên bạch quang, tăng trưởng gấp đôi. Trang sách vốn cuốn lên cũng nhao nhao giãn ra, biến thành một quyển sách ngay ngắn dài rộng đến bốn tấc.
Thẩm Lạc thấy thế trong lòng giật mình, trong lúc nhất thời chưa kịp phản ứng xảy ra chuyện gì, tay nâng cổ thư đột nhiên biến lớn kia, nhìn lại hộp đá và quyển sách bằng da kia mấy lần.
"Cái này. . ."
Trong lòng của hắn do dự, liền đặt cổ thư qua một bên, lại cầm lấy ống trúc xanh tươi kia, lấy ra ngoài.
Ống trúc vốn dài hơn thước, vừa rời hộp đá, trong nháy mắt cũng loé lên bạch quang, trực tiếp biến thành gấp ba, dài khoảng ba thước, cầm trong tay khá nặng.
Thẩm Lạc nhẹ nhàng lung lay ống trúc, bên trong rung động "Ùng ục", mơ hồ có thanh âm
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền