Chương 62 : Thì Ra Là Thế
Thẩm Lạc nhanh chóng đặt quyển sách trong tay lên giường, lặng yên đi tới cửa, mở khóa cửa, thoáng mở ra một khe hở nhỏ, nhìn xung quanh thêm vài lần. Hành lang hẹp dài vẫn yên tĩnh, không có người đi lại.
Hắn gãi gãi đầu, tiếp tục khoá cửa lại, đi tới bệ cửa sổ trước mở cửa sổ ra. Cây gừa xanh ngắt kia lập tức đập vào mi mắt. Trừ nó ra, cũng không có người.
"Rốt cuộc có chuyện gì, vừa rồi rõ ràng ta nghe có người nói chuyện . . ."
Thẩm Lạc đóng cửa sổ lại, tự lẩm bẩm.
Ngay vừa rồi, bên tai hắn nghe được một thanh âm vang dội, tựa hồ đang niệm cái gì
"Uổng tắc trực"
, như hồng chuông đại lữ quanh quẩn trong đầu, khiến cho tinh thần có một sát na hoảng hốt.
"Hẳn là mấy ngày nay quá mệt mỏi, nghe nhầm rồi?"
Thẩm Lạc vuốt vuốt mi tâm của mình, về lại bên giường, lần nữa đưa tay cầm nửa cuốn sách trên giường kia lên.
Kết quả là vào lúc này, bên tai lần nữa vang lên một thanh âm:
"Khúc tắc toàn. . ."
Thanh âm vẫn như cũ vang dội rõ ràng, đinh tai nhức óc.
Thẩm Lạc cảm thấy đầu óc ông ông một hồi, hai cánh tay theo bản năng bưng kín lỗ tai, quyển sách trên tay cũng theo đó tuột tay rơi xuống mặt đất.
Hắn vẫn duy trì tư thế này, đứng tại chỗ không nhúc nhích, một đôi mắt gắt gao nhìn chằm chằm nửa cuốn sách trên mặt đất.
Nửa ngày, Thẩm Lạc nuốt khô một miếng nước bọt, ngồi xổm xuống, cẩn thận từng li từng tí đưa ngón trỏ ra, chọt chọt trên quyển sách bằng da kia. Quyển sách bằng da không có bất kỳ biến hóa nào, bên tai cũng không xuất hiện thanh âm gì.
"Kỳ quái. . . Chẳng lẽ không phải đến từ trong sách này?"
Khoé miệng Thẩm Lạc co giật một chút.
Đang cân nhắc, hắn dùng hai ngón tay kẹp lấy bìa quyển sách bằng da, nhấc quyển sách lên, đưa đến trước mặt dò xét.
Quyển sách này ngoại trừ bên trong chứa những cổ triện văn màu bạc cơ hồ không cách nào phân biệt kia, cũng không có gì khác biệt với sách bình thường.
"Sẽ không phải là quỷ vật kia bỗng nhiên xuất hiện, bám vào trong sách này chứ?"
Thẩm Lạc nhớ ra cái gì đó, trong lòng run lên, tay trái vô thức sờ lên cánh tay phải mình.
Bất quá, sau khi hắn hôn mê một trận, Tiểu Hóa Dương Công mơ mơ hồ hồ đạt đến viên mãn, tựa hồ có quan hệ với quỷ đầu này. Mà chính mình ngoại trừ sau khi tỉnh lại có chút khô nóng bên ngoài, đến nay cũng không cảm thấy thân thể có gì không ổn.
Thẩm Lạc nghĩ tới đây, trong lòng an tâm hơn một chút, hai ngón tay kẹp lấy thư quyển nâng ở tay trái, tay phải tính phủi đi bụi trên trang sách.
Kết quả khi mấy ngón tay hắn đảo qua sách, trong đầu lần nữa vang lên thanh âm
"Bất tự phạt, cố hữu công. . . Ngôn tự nhiên. . ."
Con ngươi hắn bỗng nhiên co rụt lại, tay phải dừng lại, nhìn chằm chằm vào chỗ ba ngón tay phải tiếp xúc, rõ ràng là ba chữ cổ triện văn màu bạc.
"Chẳng lẽ là . . ."
Trong đầu Thẩm Lạc xuất hiện một ý niệm, hít sâu một hơi, ba ngón tay phải rời trang sách xuống một tấc.
"Ngôn tự nhiên "
Lần này, thần sắc trên mặt Thẩm Lạc không còn bất định nữa, mà là mừng rỡ.
"Thì ra là thế, thì ra là thế! Ta đã biết, khó trách, khó trách. . ."
Khoé miệng Thẩm Lạc không khỏi lộ ra một tia ý cười giật mình.
Nguyên lai Vô Danh Thiên Thư này, lại có thể thông qua chạm để đọc,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền