Chương 75 : Sợ Bóng Sợ Gió Một Hồi
Tuy rằng cách nhau một khoảng khá xa, Thẩm Lạc vẫn thấy rõ gương mặt hai người một già, một trẻ kia.
Người trẻ tuổi thân vận phục sức đệ tử Xuân Thu quán, một đầu tóc đen dài nhưng không thả tóc như những người khác mà vấn hết lên đầu rồi dùng một chiếc trâm gỗ xỏ qua.
Người này dáng gầy nhưng dung mạo lại cực kỳ tuấn mỹ, chính là một trong ba đại đệ tử nội môn, Cổ Hóa Linh.
Còn đứng đối diện với Cổ Hóa Linh là một lão giả mặt đen, thân hình cao lớn.
Lão nuôi một vòng râu màu muối tiêu được cắt tỉa rất gọn gàng quanh miệng, thân vận một bộ Thái Cực đạo bào phẳng phiu không một nếp nhăn, đầu tức thì thấy đội liên hoa quan như cái của Phong Dương chân nhân, tổng thể nhìn qua vô cùng chỉn chu, uy nghiêm.
Người này Thẩm Lạc cũng biết, lão chính là sư phụ của Cổ Hóa Linh, Vương Thanh Tùng.
Người này trước đây Thẩm Lạc từng thấy mấy lần khi lão tới giảng bài ở Tam Thanh điện. Lão giảng bài cho bọn hắn rất cẩn thận, lại rõ ràng dễ hiểu hơn cả La sư lẫn Phong Dương chân nhân, chỉ là lão bảo thủ nghiêm túc quá nên các đệ tử đều có phần sợ lão.
“Bọn họ không phải đang truyền công pháp chứ…” Thẩm Lạc giật mình, thầm lẩm bẩm.
Nếu thật là Vương sư bá hiện tại đang dạy Cổ Hóa Linh pháp thuật, hành vi của hắn bây giờ rất có thể bị tình nghi là vi phạm lệnh cấm học lén.
Có điều, Vương sư bá chỉ liếc mắt nhìn hắn, có vẻ như cũng nhận ra thân phận đặc biệt của vị đệ tử ký danh này nên chỉ hừ lạnh một tiếng rồi nghiêm mặt nhìn về phía xa xa.
Cổ Hóa Linh lại mỉm cười, đứng xa xa vẫy vẫy tay với hắn, xem như lên tiếng chào hỏi.
Thẩm Lạc ngoài mặt lộ vẻ lúng túng, cũng chỉ vẫy vẫy tay về phía xa xa, trong lòng hắn lại có thêm vài phần hảo cảm với vị Cổ sư huynh rất ít khi thấy mặt này.
Cổ Hóa Linh chào hỏi xong liền quay người đuổi theo Vương sư bá, rất nhanh liền sóng đôi đi cùng nhau.
Đợi tới khi hai người đi xa hơn một chút, Thẩm Lạc mới rời mắt, nhìn về phía xa hơn để tìm kiếm một chỗ khác.
Đúng lúc này, lỗ tai của hắn đột nhiên khẽ giật lên xuống một chút, thần sắc trên khuôn mặt cũng không khỏi thay đổi, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía hai thầy trò đang bước xa dần kia.
“Hắn xuất hiện ở đây, có phải đã nghe được chúng ta nói gì không? Có cần dứt khoát tiễn hắn một đoạn, nơi đây ít người lui tới, chính là một nơi thích hợp để chôn xác.” Cổ Hóa Linh vừa thong thả bước, vừa nói.
Thẩm Lạc thầm giật nảy mình, mặt hiện lên vẻ không thể ngờ.
Cho dù là nghe trộm được công pháp bí truyền gì cũng không đến mức phải giết người diệt khẩu, hủy thi diệt tích chứ?
“Nó chỉ là đệ tự ngoại môn, một chút pháp lực không có, lại đứng cách xa như thế thì làm sao nghe được chúng ta nói chuyện? Ngươi không cần phản ứng thái quá vậy, chỉ là lần sau phải tìm chỗ kín đáo khác mới được.” Vương sư bá lắc đầu, đáp.
“Tốt nhất là không để lại chút sơ hở nào, một tên đệ tử ngoại môn thôi có tính là gì, sẽ không có ai để ý cả. Chỗ vùi xác ở phía sau núi này, ta biết không ít.” Lúc nói chuyện, nụ cười của Cổ Hóa Linh vẫn ôn hòa như trước nhưng lời nói ra lại lạnh lẽo dị thường.
“Đừng gây thêm rắc rối. Nó tuy chỉ là một tên đệ tử ký danh của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền