Chương 82 : Mắt Chó Không Biết Nhìn Người
Đợi khi hào quang từ khăn tay đạt tới một mức nào đó liền nghe một tiếng “phốc”, ngay sau đó, từng mảng mây mù màu trắng từ trong khăn tay tuôn ra, bay vờn quanh chiếc khăn mà không tan đi.
Sau thoáng chốc, một đám mây trắng to cỡ gian phòng xuất hiện, lơ lửng dập dềnh giữa không trung, trông y như một khối mảnh gỗ trôi nổi trong nước.
Chứng kiến những biến hóa liên tiếp này khiến Thẩm Lạc kinh ngạc không thôi.
La đạo nhân trông như tiện tay vẫy một cái, tức thì đám mây liền bay xuống dưới, nằm lơ lửng trước mặt hai người.
“Đi thôi.” Y dậm chân nhảy lên rồi vững vàng đứng yên.
Thẩm Lạc nhìn đám mây mờ ảo, khẽ cắn răng rồi cũng tung người nhảy lên.
Đám mây trông như sương mù lượn lờ nhưng khi chân đạp lên lại có một lực đẩy nâng thân người lên, cảm giác như đi trên đất bằng.
Đám mây màu trắng này chịu trọng lượng của hai người mà không hề thấy dao động chút nào.
Thẩm Lạc khẽ thở ra, đưa tay sờ sờ đám mây, cảm giác như một đám bông lạnh nhưng lại không cách nào nắm, bắt được.
“La sư, đây là bảo vật gì vậy ạ?” Nội tâm càng thêm ngạc nhiên khiến hắn không nhịn được, hỏi.
“Đây là Thủy Vân Đẩu, phù khí sư phụ dùng thay cho việc chạy bộ, đứng cho vững.” La đạo nhân hời hợt đáp rồi bắt đầu thi pháp thúc giục đám mây.
Đám mây khẽ rung động, sau đó tung bay về phía xa xa, đồng thời độ cao cũng không ngừng tăng lên.
Đám mây này lúc đầu bay khá chậm, nhưng theo thời gian tốc độ càng lúc càng nhanh, cuối cùng đạt vận tốc gấp mấy lần tuấn mã, không ngừng lướt nhanh về phía trước.
Lúc này trăng sáng treo cao trên bầu trời, chiếu sáng khá rõ cảnh vật giúp từ trên đây có thể thấy Xuân Thu quán phía dưới nhanh chóng thu nhỏ lại, thoáng cái trông chỉ nhỏ như nắm tay, cả tòa Thanh Hoa sơn giờ trông chỉ như một ụ đất nhỏ.
Thẩm Lạc chưa bao giờ đến nơi cao thế này, bất giác chân hơi nhũn ra, thêm gió mạnh táp vào mặt khiến việc mở mắt, hô hấp cũng khá khó khăn. Hắn vội vàng thu ánh mắt đang nhìn phía dưới lại rồi ngồi xuống.
Một hồi lâu sau, tâm tư của hắn lúc này đã từ từ hồi phục, bản thân cũng dần quen với tốc độ này. Hắn lại lần nữa hướng xung quanh nhìn lên nhưng tâm thần không hề dao động như trước, trái lại trong lòng lại nổi lên chút kích động.
Trên đầu là khoảng trời đầy sao bao la bát ngát, phía dưới là đại địa mênh mông vô cùng tận, thoải mái bay lượn giữa trời đất chẳng phải chính là thứ hắn vẫn luôn hướng tới sao?
“Đây mới thực sự là tu Tiên luyện Đạo! Một ngày nào đó, Thẩm Lạc ta muốn bằng chính sức của mình bay lượn giữa trời đất như này!” Nhìn qua trời đất rộng mênh mông, Thẩm Lạc xiết chặt nắm đấm, lòng âm thầm thề.
La đạo nhân để ý quan sát biểu cảm của Thẩm Lạc, bằng vào lịch duyệt của y tự nhiên sẽ đoán được Thẩm Lạc lúc này lòng đang nghĩ gì, có điều y cũng không lên tiếng động viên mà rất nhanh dời ánh mắt đi chỗ khác.
Dưới ánh mắt y, Thẩm Lạc tư chất bình thường, thọ nguyên lại ngắn, không thể có bất kỳ thành tựu gì, lần này dẫn hắn đi mở mang tầm mắt cũng tính là lần cuối cùng y chiếu cố Thẩm Lạc.
Lòng La đạo nhân nghĩ vậy, bên ngoài lặng yên vận pháp lực, thúc giục Thủy Vân Đẩu tăng tốc bay nhanh về trước.
Sau hai canh giờ, khi sắc trời bắt đầu sáng rõ, bóng dáng một
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền