Chương 88 : Kinh Biến Ở Trong Chùa
Đúng lúc này, trên bầu trời đột nhiên truyền đến một tiếng vang trầm thấp, một cỗ quái phong màu vàng không biết từ chỗ nào nổi lên. Sau một lát liền biến thành tiếng gió rít gào, bao phủ toàn bộ trời đất.
Sắc trời cũng không sáng sủa, liền hoàn toàn trở thành một mảnh lờ mờ, không khác đêm tối bao nhiêu.
Sương mù ở bốn phía bị quái phong cuốn theo, như một bức tường bằng khí cuồn cuộn di động. Nó mang theo lực lượng cực lớn, thổi đến mức khiến Thẩm Lạc gần như không cách nào đi lại bình thường.
Rơi vào bước đường cùng, hắn đành phải cố chống lại gió lớn, từng bước một đi vào trong chùa cổ.
Vừa đi vào tới sơn môn, Trước mặt Thẩm Lạc là một thi thể không đầu, thân hình mập mạp đang ngồi xếp bằng. Trong lòng hắn không khỏi căng thẳng, theo bản năng muốn vận chuyển dương cương chi khí để hộ thân.
Nhưng khi hắn nhìn rõ ràng lại, mới phát hiện thi thể kia trong tay còn nắm chặt một chuỗi phật châu, rõ ràng là một tượng phật Di Lặc làm bằng bùn.
Thẩm Lạc vòng qua sau lưng tượng phật, liền thấy một tượng thần mặc giáp toàn thân đen kịt, trong tay cầm Hàng Ma Xử đứng quay lưng lại với hắn. Nó đúng là Hộ Pháp Thần Vi Đà, có điều chỗ hai mắt trống không, nhìn càng thêm dữ tợn.
"Quấy rầy, đã quấy rầy. . ."
Thẩm Lạc một bên giơ lên một chưởng, bên kia thì thấp giọng nói.
Bản thân là người tu hành, mặc kệ là phật hay là đạo, cũng nên kính trọng ba phần.
Thẩm Lạc đi xuyên qua sân nhỏ đầy lá rụng và kinh tràng sụp đổ đình viện, liếc mắt liền thấy được bên trong Đại Hùng bảo điện, ở phía ngoài quan sát thì thấy vẫn tương đối hoàn chỉnh. Chỉ có điều cửa sổ có nhiều chỗ hư hại, bên trong mơ hồ lại có ánh lửa lóe lên.
"Có người?" Thẩm Lạc lông mày nhíu lại, cẩn thận đi tới.
Sau khi hắn đến gần, không có lập tức đi vào, mà dựa theo chỗ rách nơi cửa sổ quan sát bên trong một chút.
Chỉ thấy trong điện cỏ khô đầy đất, chính giữa trên thần tọa bố trí, cũng không phải tượng thần của Phật Tổ hay Bồ Tát, mà là tượng thần ba đầu cổ quái. Trong tay nó nắm lấy đồ vật bộ dáng như xẻng sắt, nhìn hơi buồn cười.
Thế nhưng việc này cũng không tính kỳ quái, dân gian vốn cung phụng thần ở địa phương theo thói quen, nên không chừng là một người khi còn sống làm chuyện cứu khổ cứu nạn hay công đức thiện nhân. Sau khi chết lại được đúc Kim Thân, trở thành Nhục Thân Phật.
Tại dưới chân của tượng thần, một đống cỏ khô trải thành một chiếc giường chiếu đơn giản, phía trên nằm một người mái tóc tán loạn, toàn thân rách rưới tên ăn mày. Gã nghiêng người hướng vào phía trong ngủ một cách say sưa.
Cách đó không xa, một người đàn ông xấu xí đang ngồi, người thấp bé nhưng khỏe khoắn mặc áo ngắn vải thô, đầu bị ghẻ lở. Bên hông người này còn dắt lấy một thanh rìu ngắn màu đen, bên cạnh có hai bó củi, dường như là một người tiều phu.
Góc tường gần bên trong đại điện, rất nhiều gạch cũ nát, sụp đổ xuống thành một cái hố to, bên trong tích lũy thành bãi nước mưa đen ngòm.
Thẩm Lạc ở bên ngoài nhìn một lúc lâu, thấy hai người bên trong vẫn không có phát hiện hắn tồn tại, liền đẩy cửa ra đi vào.
Cũ nát cửa điện lúc đẩy vào vang lên âm thanh "Kẹt kẹt" cực lớn, sau khi mở ra lập tức có một cỗ hoàng phong thổi vào theo, làm đống lửa trên mặt đất bị thổi đến
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền