Chương 95 : Hài Cốt Thần Bí
“Đầu hổ…còn có hai chữ ‘Định Quốc’, Ngô Phá Giáp hẳn chính là người trong công môn.” Hắn cầm Yêu bài lên, lẩm bẩm tự nói.
Hắn lật Yêu bài nhìn qua rồi nhanh chóng đặt trở lại, không khách khí thu toàn bộ vào trog bọc.
Làm xong hết thảy, hắn vận chuyển đất đá bên cạnh đắp lên người Ngô Phá Giáp để che đi thi thể.
Thẩm Lạc cầm đám đồ Hỏa thương, đang khi đi bước tiếp thì đột nhiên quay đầu nhìn lại nơi đặt chân lúc đầu, trong đầu bất giác hiện lên hình ảnh Bát Quái quang trận kia.
Hỏa Thương, Hàn thương mới lấy được đều có uy lực bất phàm, không biết có dùng để phá được quang trận này không?
Ý nghĩ này vừa nổi lên, Thẩm Lạc lập tức lại lắc đầu.
Hắn bây giờ tuy kiến thức với chuyện tu tiên còn nông cạn, nhưng cũng đủ để cảm nhận được Bát quái quang trận kia không biết là do vị cao nhân nào bố trí xuống mà hắn thậm chí không thể chân chính thúc giục pháp khí được. Để mình thử nghiệm vô ích chi bằng tiến về trước quan sát tiếp, nói không chừng còn có lối ra.
Thẩm Lạc thu ánh mắt lại, lấy cây hàn thương sáng lấp lánh kia ra đồng thời tay kia cầm sẵn cây hỏa thương, cất bước tiến thẳng về trước.
Càng đi vào sâu trong động quật, địa thế càng thấp, không khí dần cũng trở nên có chút nặng nề, tựa như đang đi xuyên lòng đất vậy.
“Ồ!”
Thẩm Lạc đột nhiên dừng bước, đưa mắt nhìn bốn phía.
Hắn thực sự không phải cảm nhận xung quanh có động tĩnh gì mà là đột nhiên phát hiện ra thiên địa linh khí xung quanh nồng đậm hơn nhiều so với điểm dừng trước đó.
Hắn lập tức nhắm hai mắt lại, tinh tế cảm nhận thiên địa linh khí xung quanh, mơ hồ phát giác ra linh khí phía trước lại càng thêm nồng đậm.
“Hẳn là phía trước có thiên tài địa bảo gì đó?”
Trong đầu Thẩm Lạc nảy sinh suy nghĩ như vậy, bản thân vô thức liền muốn bước nhanh chân hơn, nhưng lý trí lại ngăn cản hắn hành động lỗ mãng.
Kết quả hắn đi về phía trước chưa tới ba mươi bước liền phát hiện măng đá màu trắng bắt đầu thay đổi không ít, ánh sáng trở nên mờ đục hơn nhưng thiên địa linh khí, đúng như hắn đoán, càng lúc càng thêm nồng đậm.
Lại đi về trước thêm một đoạn ngắn, một luồng sáng màu lục dịu mắt đột nhiên xuất hiện ở phía trước, trong bóng đêm nhìn rất bắt mắt.
“Rốt cuộc đến cuối rồi sao?”
Trong lòng Thẩm Lạc hơi động, hắn không tùy tiện tới gần, tay cầm hai cây thương, một trước ngực, một sau lưng rồi mới cẩn thận đi tới.
Lối đi phía trước quả nhiên đã tới điểm cuối nhưng là do bị một tường đá chặn lại.
Sau vách đá tựa như có một khoảng trời đất khác bởi ánh sáng màu lục dìu dịu kia là phát ra từ một cái khe ở trên vách đá.
Thẩm Lạc nhìn sâu vào trong khe hở, chỉ có thể nhìn thấy chút ánh sáng mờ mờ, nhưng luồng linh khí nồng đậm từ trong tràn lan ra, hiển nhiên ngọn nguồn không ở nơi đây, bởi linh khí chỗ này không lớn như vậy, vậy thì chỉ có thể là từ phía sau vách đá.
Mắt Thẩm Lạc hiện lên nét hiếu kỳ, hắn đưa tay gõ hai cái lên vách đá, chỉ nghe một hồi âm thanh ‘tùng tùng’ vọng lại.
Thẩm Lạc thấy vậy, một tay nhấc lên, truyền hết pháp lực còn sót lại trong người vào trong hỏa thương, tức thì một tầng ánh sáng màu đỏ bừng lên trên thân thương.
Chỉ nghe ‘phập’ một tiếng, hỏa thương nhoáng cái đã đâm cả mũi lẫn một phần cán thương vào trong vách đá.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền