ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân

Chương 2092. Tuyệt cảnh (1a)

Chương 2089: Tuyệt cảnh (1a)

Gương mặt mơ hồ kia lùi về tầng mây, ngay sau đó, mây đen cuồn cuộn mãnh liệt ập đến, mang theo sự vĩ đại khó có thể ngăn cản, như trời sập, như núi lở.

Vành mắt Sở Nguyên Chẩn lập tức đỏ lên.

Hắn đang muốn khom người nhận lệnh, chợt nghe một thanh âm ôn hòa nói:

“Thần có dị nghị!”

Sở Nguyên Chẩn và Hoài Khánh đồng thời quay đầu, chỉ thấy giữa hai người thanh quang bốc lên, xuất hiện bóng người Triệu Thủ.

“Viện trưởng?”

Sở Nguyên Chẩn ngây người, tiếp theo dâng lên vẻ mặt mừng như điên, hắn không mang đi được Hoài Khánh, nhưng Triệu Thủ có thể.

“Bệ hạ, thần đến đây đi!”

Triệu Thủ mang nụ cười: “Chủ nhục thần chết, thần chưa chết, sao có thể để bệ hạ đi rơi đầu đổ máu nóng?”

Không đợi Hoài Khánh từ chối, lão ngâm tụng:

“Không được nhúc nhích!”

Hoài Khánh quả nhiên cứng ngắc ở tại chỗ, khó có thể nhúc nhích.

Triệu Thủ nhìn thoáng qua mây đen ùn ùn đến, cười nói:

“Bệ hạ nói, thiên tử thủ biên giới, quân vương chết xã tắc. Nhưng Hứa Ninh Yến cũng từng nói, vi thiên địa lập tâm, vi sinh dân lập mệnh, vi vãng thánh kế tuyệt học, vi vạn thế khai thái bình.

“Thần cảm thấy, Hứa Ngân la nói, là việc người đọc sách nên làm.

“Bệ hạ nghĩ như thế nào?”

Hoài Khánh chưa đáp lại, trong mắt hiện lên một mảng bi thương.

Triệu Thủ nhẹ nhàng vung tay, áo bào đỏ trên người tự động thoát ly, mang chính mình gấp chỉnh tề, lơ lửng ở không trung.

“Ài, chức quan này còn chưa làm đủ.”

Vị đại nho này lưu luyến sờ sờ quan bào, tiếp theo phất tay, để cho hạ xuống trước mặt Sở Nguyên Chẩn.

Lão cuối cùng nói:

“Bệ hạ, hậu kì Đại Chu, đại nho Tiền Chung lấy thân húc hỏng quốc vận Đại Chu, lúc này mới có giang sơn sáu trăm năm của Đại Phụng.

“Hôm nay, Triệu Thủ ta noi theo tiền bối, hy vọng cũng có thể để Đại Phụng lại thêm sáu trăm năm thịnh thế.

“Bệ hạ, người đọc sách thư viện Vân Lộc, từ xưa đã không thẹn lê dân, không thẹn xã tắc, chớ để chuyện tranh ngôi thái tử hai trăm năm trước tái diễn lần nữa.”

Lão hướng tới Hoài Khánh, trịnh trọng hành một lễ.

Ở sau khi biết được Vu Thần xuất thế, lão liền quyết định noi theo tổ tiên, lấy thân tuẫn quốc.

Lão truyền âm cho các siêu phàm “một chuyện”, là mời bọn họ tử thủ Lôi Châu.

Triệu Thủ chỉnh lại nho quan Á Thánh trên đỉnh đầu, trong tay thanh quang chợt lóe, khắc đao hiển hóa, Vu Thần đã tới gần, cuồng phong thổi loạn râu tóc lão, thổi không loạn vẻ mặt kiên định của lão.

Khi sinh mệnh đi đến cuối, vị đại nho này nhớ tới nhiều năm trước, vị lão sư què chân kia, tuy bản thân triệt để hận chế độ triều đình, nhưng ở lúc dạy học sinh, cường điệu trước hết vẫn như cũ là “xã tắc” cùng “dân chúng” .

Bên tai, giống như lại truyền đến tiếng của người què đó: “Mạc đạo nho quan ngộ, thi thư bất phụ nhân; đạt nhi tương thiên hạ, cùng tắc thiện kỳ thân.”

Trang giấy thiêu đốt, Triệu Thủ lớn tiếng nói: “Mời Nho Thánh!”

Trong phút chốc, thanh khí tràn khắp trời đất!

Giữa trời với đất, một đôi mắt không xen lẫn tình cảm hiển hóa, lấy đây là trung tâm, một bóng người trăm trượng mặc nho bào, đầu đội nho quan hiện lên, ở trạng thái nửa hư ảo nửa ngưng thực.

Hắn một tay đặt sau lưng, một tay đặt ở bụng, làm bộ dạng chăm chú nhìn phương xa.

Anh linh Nho Thánh ngoái đầu nhìn lại, hướng tới rồng vàng vẫy tay một cái.

Rồng vàng rít gào thoát ly nữ đế, giương nanh múa vuốt lao

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip