ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Đại Phụng Đả Canh Nhân

Chương 60. Bỏ trốn mất dạng

Chương 60: Bỏ trốn mất dạng

Hứa Thất An hít sâu một hơi, thở ra nặng nề, nâng bút viết:

“Vì thiên địa lập tâm, mà sinh dân lập mệnh, vì hướng thánh kế tuyệt học, vì vạn thế khai thái bình!”

Viết xong, Hứa Thất An chỉ cảm thấy đầu óc thoải mái, phun đi khí tích tụ trong lồng ngực, mang bút ném đi, lớn tiếng nói: “Từ Cựu, đây mới là việc người đọc sách nên làm.”

Đoàng!

Trong đầu Hứa Từ Cựu, như một tia sét bổ xuống, bổ ra linh thức hỗn độn, bổ ra gông xiềng linh hồn.

Hắn ngơ ngác nhìn đường ca, không biết có phải ảo giác hay không, Hứa Nhị lang tựa như nhìn thấy đỉnh đầu đường ca tử khí nồng đậm chợt lóe rồi biến mất.

Rắc!

Bên cạnh, tấm bia đá kia bỗng phát ra tiếng vang sụp đổ, một vết nứt cực lớn xuyên qua cao thấp xuất hiện.

Hai huynh đệ cả kinh, không đợi bọn họ phản ứng lại, toàn bộ á thánh học cung bắt đầu chấn động, khung đỉnh “rào rào” rơi bụi, chân nến đổ nghiêng.

Tượng á thánh bốc lên một làn thanh khí, phá tan mây trắng đỉnh núi, cách mấy chục dặm đều thấy hiện tượng lạ.

Hứa Thất An ngây dại, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Chuyện gì vậy? Giống... Giống như gây họa rồi.”

“Gây họa cái gì, gây họa cái gì?” Hứa Tân Niên cảm xúc kích động, lớn tiếng nói: “Cái này có gì quan hệ với chúng ta, chúng ta chưa bao giờ tới á thánh học cung.”

Nói xong, ôm đầu tông cửa xông ra, bỏ trốn mất dạng.

“Người đọc sách, đệ đợi ta một chút.” Hứa Thất An tung chân đuổi theo, thầm nhủ thời khắc mấu chốt, vẫn là người đọc sách năng lực ứng biến mạnh.

Huynh đệ lưỡng chạy ra á thánh học cung, không dám đi đường lớn, từ đường nhỏ bên sân rẽ vào núi rừng, chạy rất lâu mới dừng lại.

Hứa Thất An khí tức vững vàng, Hứa Tân Niên tựa vào một cây tùng, thở hồng hộc, bởi vì kịch liệt vận động, khuôn mặt trắng nõn dâng lên một mảng đỏ bừng rung động lòng người.

“Chúng ta làm sao bây giờ?” Hứa Thất An tính thỉnh giáo một phen tiểu lão đệ “làm việc có kết cấu”, cũng thử nói:

“Ta vừa rồi có tính là phá vỡ cho học viện một nan đề thiên cổ hay không?”

Hắn không ngờ được câu khẩu hiệu suông kia của mình sẽ tạo thành hiện tượng lạ đáng sợ như thế, cũng không rõ sẽ sinh ra nối tiếp như thế nào, cho nên rất ngoan ngoãn theo Hứa Nhị lang chạy trốn.

Hứa Tân Niên thở phì phò, vừa bình ổn lại nhịp tim, vừa kiêu ngạo “A” một tiếng: “Nhiều lắm là nan đề hai trăm năm.”

Hứa Thất An tháo xuống túi nước, đưa qua.

Hứa Nhị lang tiếp nhận uống một ngụm, tiếp tục nói: “Nếu là mới vào học viện, đệ sẽ đề nghị huynh ở lại tại chỗ, chờ tiếp nhận thầy trò học viện cúng bái cùng cảm kích.”

“Nhưng đệ của bây giờ, chỉ muốn dẫn huynh nhanh chóng rời khỏi.” Hắn mang túi nước ném về cho đường ca, đợi một chút, thấy hắn sắc mặt như thường, không có nghi hoặc.

Có chút thất vọng và thưởng thức.

Thưởng thức, đương nhiên là vì đường ca rất có đầu óc, khác với phụ thân loại thô lỗ kia. Điều này làm Hứa Tân Niên tự cho mình rất cao vui mừng từ đáy lòng.

Thất vọng, là không thể khoe khoang ở trước mặt đường ca, chế tạo cảm giác về sự ưu việt trên chỉ số thông minh.

Đúng vậy, cho dù đường ca nhiều lần làm ra thơ từ làm người ta kinh ngạc than thở, cho dù đường ca vừa rồi ở trên tấm bia đá viết ra câu từ phá núi mở đất như vậy... Hứa Tân Niên vẫn cảm thấy chỉ số thông minh của mình

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip