Chương 72: Người một nhà là cần chỉnh tề (2)
Hành tửu lệnh tiếp tục, sau một lúc lâu, hầu gái lại dẫn hai người tiến vào, kẻ bên trái tướng mạo tuấn tú, mặc áo bào dày màu thiên thanh, hông đeo ngọc bội, một cái trâm cài tóc ngọc màu xanh bóng, là người trẻ tuổi tuấn tú lịch sự.
Một người bên phải, dáng người khôi ngô cao lớn, mặt vuông, ngũ quan ưa nhìn, trang phục phú ông, trên người lộ ra một khí tức dũng mãnh khác biệt với thương nhân, học sinh.
Người trung niên dáng người ngang tàng này bước vào phòng trà, tùy ý đảo qua, bỗng nhiên sửng sốt, tiếp đó cả người hóa đá.
Hứa Thất An: “...”
Hứa Tân Niên: “...”
Hầu gái phát hiện khách nhân chưa đi theo, quay đầu, giọng nói êm ái: “Lão gia, mời bên này.”
“A... Ồ ồ...” Hứa Bình Chí kiên trì vào phòng rượu.
Hứa Tân Niên cùng Hứa Thất An yên lặng thẳng lưng lên.
Hứa Nhị thúc sau khi vào ngồi, ba người ăn ý không nhìn lẫn nhau, bảo trì tư thế ngồi nghiêm trang, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim.
Hai thằng nhóc không phải nói không có thời gian sao... Từ Cựu thì thôi, dù sao đối với ý tưởng chân thật trong lòng nó ta cũng coi như hiểu biết đôi chút... Ninh Yến là chưa từng đi câu lan...
Nhị thúc không phải nói đêm nay trực sao... Trước kia mỗi lần ta mâu thuẫn với thẩm thẩm, hắn nói đời này có thể lấy được người vợ xinh đẹp như vậy là phúc tám đời, không muốn quát mắng thẩm thẩm... Hừ, còn không phải ra ngoài chơi gái.
Đại ca không phải chưa từng đi câu lan sao... Ta nói áo bào của ta sao không thấy nữa, phi, vô liêm sỉ. Cha không phải nói yêu mẹ chưa từng vào chốn yên hoa sao...
Kịch trong lòng ba người muôn màu muôn vẻ hơn xa so với vẻ mặt cứng ngắc.
Hứa Thất An cảm thấy, chuyện xấu hổ nhất trong cuộc đời, lại bỏ thêm một cái. Đó là lúc ra ngoài chơi gái, gặp Nhị thúc cùng đệ đệ.
Mẹ ơi, ta cũng chết về mặt xã hội rồi...
Nghĩ lại, dù sao chết không chỉ một mình ta, trong lòng liền dễ chịu hơn nhiều.
Hành tửu lệnh tiếp tục, Hứa Tân Niên ứng đối coi như rất quy củ, dù sao cũng là người đọc sách, Hứa Thất An thì xem trạng thái, có khi đối không được, chỉ có thể bị phạt rượu. Mà Hứa Bình Chí từ đầu tới đuôi đều là uống rượu, chịu khổ mọi người ghét bỏ.
Trong lòng Nhị thúc là thật không làm màu gì, ngươi cũng chưa từng đọc sách, ngươi tới xem náo nhiệt gì, hoa khôi là ngươi muốn ngủ, muốn ngủ thì có thể ngủ? Trong lòng Hứa Thất An oán giận.
Cha thật lãng phí bạc... Trong lòng Hứa Tân Niên cũng oán giận.
Trong lòng hai người đều có chút cuống lên, bởi vì biểu hiện thường thường, chưa được hoa khôi ưu ái. Hứa Tân Niên có vẻ ngoài tốt bởi vì quá mức quy củ, dần dần không được hoa khôi để ý nữa.
Điểm chết người nhất là, ở đây có một đối thủ cạnh tranh mạnh mẽ —— Vị người trẻ tuổi tuấn tú mặc áo bào dày màu thiên thanh kia.
Hắn xuất thân Quốc Tử Giám, rất có tài hoa, tuy vào bữa muộn chút, nhưng lấy tài hoa không tầm thường chiếm hết nổi bật, khiến hoa khôi nương tử lúc nào cũng che miệng cười khẽ.
Vị người trẻ tuổi áo bào màu thiên thanh kia bưng lên chén rượu, uống một ngụm nhỏ, cất cao giọng nói: “Lần này, không ngại do tại hạ mở đầu trước.”
Mọi người không có ý kiến, Phù Hương hoa khôi cười tủm tỉm nói: “Mời Triệu công tử.”
Triệu công tử nhìn quét mọi người một vòng, nói: “Tùng diệp trúc diệp diệp diệp thúy.”
“Thế mà lại
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền