Chương 79: Bắt cóc (2)
Trương Ngọc Anh cả kinh, bọn họ biết ta là ai, biết cha ta là Uy Vũ Hầu, thế mà còn dám bắt cóc ta?
Cái này nói rõ người làm chủ phía sau màn tuyệt đối không phải người bình thường.
“Ngươi nói Chu công tử sẽ xử lý cô nàng này như thế nào, tuy nói là người đẹp cực xuất sắc, nhưng nuôi mãi hình như không quá yên tâm.”
“A, nghĩ nhiều rồi. Chu công tử nhiều lắm là chơi một thời gian, chán, thì bóp cổ chết, chôn ở trong này, ai biết?”
“Chờ Chu công tử chơi chán, chúng ta đi theo húp mấy ngụm canh. Cô nàng này da thịt non mềm, so với nữ tử trong câu lan long lanh hơn nhiều.”
“Đúng vậy, nếu không phải Chu công tử muốn nếm món tươi mới, bây giờ chúng ta đã chơi cô ta rồi.”
“Ai bảo người ta là công tử của Hộ bộ thị lang, đi đi đi, uống rượu đi.”
“Cái này không ổn nhỉ?”
“Hoàng hôn sắp tới rồi, chúng ta mua rượu xong về luôn.”
Tiếng bước chân đi xa, tiếp đó tiếng cửa sân khép lại, hai người tựa như ra ngoài đi uống rượu.
Chu công tử? Công tử của Hộ bộ thị lang?
Trong đầu Trương Ngọc Anh hiện lên hình tượng một công tử áo gấm, nhớ tới chuyện Tết Nguyên Tiêu năm trước gặp được.
Hắn vẫn nhớ mãi không quên đối với mình...
Chơi chán... Húp ngụm canh... Giết người chôn trong sân hủy thi diệt tích... Thiên kim tiểu thư bị nuôi ở trong hào môn cẩn thận che chở bị dọa cả người run bần bật, nước mắt tràn mi mà ra.
“Ô ô...” Nàng vừa cố gắng phát ra âm thanh, vừa vặn vẹo tứ chi, ý đồ giãy thoát trói buộc.
Bỗng nhiên, nàng phát hiện dây thừng trên cổ tay đã buông lỏng một chút.
Trương Ngọc Anh lập tức cứng đờ, sau đó an tĩnh lại, không phát ra động tĩnh nữa, hai tay lại dùng sức lắc lắc.
Không biết qua bao lâu, làn da mềm mại ở cổ tay cũng ma sát rách rồi, nóng rát phát đau, nàng rốt cuộc mở được trói.
Nàng lập tức ngồi dậy, cởi bỏ dây thừng trên chân, rón ra rón rén đi tới cửa phòng, kiên nhẫn nghe một lát, xác định trong sân không có ai, nàng thật cẩn thận đi đến sân.
Nhìn đông nhìn tây một lúc, cắn răng, chạy ra tốc độ đời này chưa bao giờ có, lao tới cửa sân, kéo ra then cửa.
Cửa chưa mở, bị khóa ở bên ngoài.
“Ô...” Trương tiểu thư phát ra một tiếng gào thét tuyệt vọng.
...
Bên đường đối diện sân, trong tay Hứa Thất An đang cầm một bát mỳ, Hứa Tân Niên đứng bên cạnh.
“Lời ‘mặn’ nói không tệ.” Hứa đại lang theo thói quen kích thích Nhị lang.
Nhị lang không quan tâm hắn, ánh mắt nhìn về phía cửa sân: “Cô ta có thể không ra được hay không? Vì sao phải khóa cửa sân lại.”
“Ham muốn sống mạnh mẽ sẽ kích phát tiềm năng con người, tin tưởng ta, cô ta ra được. Trèo tường là xong.” Hứa Thất An hút mỳ, thấp giọng giải thích: “Dấu vết không khóa cửa quá nặng rồi.”
Tòa tiểu viện này chính là nhà riêng Chu Lập mua ở bên ngoài, trong nhà nuôi một nữ nhân tư sắc không tệ. Bây giờ nữ nhân đó cùng nha hoàn bà già người gác cổng trong sân, tổng cộng bốn người, đều bị Hứa Thất An nhốt trong gương.
Tấm gương ngọc thạch nhỏ kia có thể cất chứa vật phẩm cùng với vật còn sống, Hứa Thất An từng lấy người hầu trong nhà thử.
Nếu không phải tấm gương đó, kế hoạch bắt cóc tiểu thư Trương gia độ khó rất lớn, thậm chí có thể trộm gà không được còn mất nắm thóc.
Lúc này, hai người thấy bên tường vây toát ra một cái đầu, Trương Ngọc Anh búi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền