Chương 87: Hứa Thất An: ta còn có cơ hội cứu giúp
Hứa Thất An không biết sao tim đập nhanh một chút, cơ bắp cả người không chịu khống chế căng lên, tiếp đó chậm rãi thả lỏng.
Tạp niệm trong lòng lắng đọng lại, tâm cảnh bình thản, buông xuống toàn bộ công danh lợi lộc cùng với ham muốn riêng.
Cái gương này có vấn đề... Ý nghĩ này vừa lóe lên, liền lắng đọng lại đáy lòng, không đi để ý.
Cố tiến vào thời gian hiền giả... Suy nghĩ này cũng theo đó lắng đọng lại.
Hắn bước chân thoải mái rẽ qua góc, tới đại sảnh lầu hai, nơi này thờ phụng một vị Phật Đà, thân thể to béo, bảo tướng trang nghiêm.
Trên bàn thờ bày cống phẩm, hương khói lượn lờ.
Một nhân viên đứng trước Phật, nhìn hắn.
Hứa Thất An sắc mặt bình tĩnh quan sát tượng phật vài lần, liền không nhìn nữa, hướng tới cầu thang tầng thứ ba đi đến.
Nhân viên nhìn theo bóng lưng hắn rời khỏi, cúi đầu viết trên giấy, như đang đánh giá.
...
Tầng thứ ba cung phụng là đạo tôn, thân mặc đạo bào, cầm kiếm gỗ, chân đạp mây lành.
Trước pháp tướng cũng có một vị nhân viên, lẳng lặng nhìn Hứa Thất An đến.
Chờ sau khi Hứa Thất An tùy ý đánh giá vài lần liền xoay người rời đi, nhân viên cũng nâng bút, trên trang giấy trải trên bàn viết đánh giá.
...
Tầng thứ tư cung phụng là thánh nhân nho gia, mặc nho sam, đội nho quan, nhìn ra phương xa.
Trước bức tượng thánh nhân vẫn có nhân viên đứng, lẳng lặng nhìn Hứa Thất An.
Bức tượng thánh nhân này cùng thư viện Vân Lộc không có khác biệt... Trong lòng Hứa Thất An cảm khái vậy, không chút nào lưu luyến bỏ đi.
Hắn đi tới tầng cao nhất —— tầng thứ năm.
Tầng thứ năm cung phụng là một vị nam tử mặc áo bào vàng, hắn đồ sộ mà đứng, hai tay chống một thanh kiếm, mày kiếm mắt sáng, khí thế nghiêm nghị.
Hứa Thất An không nhận ra vị này, nhưng một thân long bào màu vàng tươi này dã nói lên tất cả.
Vị quân vương nào đó, hoặc là, khai quốc đại đế của vương triều Đại Phụng.
Đi đến nơi đây, hắn bỗng hiểu rõ hàm nghĩa thật sự của “vấn tâm quan”, kiểm tra tư chất chỉ là một bộ phận, hàm nghĩa thật sự là kiểm tra đạo đức phẩm chất một người.
Tác dụng của tấm gương kia là khiến người ta không thể làm ra hành động trái với tâm ý, cố ý dâng hương lễ bái.
... Không ổn, ta không lễ Phật, chưa bái đạo tôn, chưa bái thánh nhân, cái này nói lên ta là người không kính thần không lễ Phật khinh thường tứ thư ngũ kinh...
... Những cái này đều không quan hệ, nhưng tầng thứ năm vị này ta nhất định phải bái... Không bái ta liền xong đời... Một người vô quân vô phụ không nhìn thần phật, là không được phép ở thời đại này...
Đả Canh Nhân là tổ chức thế nào?
Là cơ cấu gián điệp, hộ vệ lệ thuộc hoàng đế.
Nó có thể bất kính tam giáo, nhưng không thể không trung với hoàng đế.
Cho nên “vấn tâm quan” là một lần sàng chọn đạo đức phẩm chất.
Hứa Thất An không thể nghi ngờ là không hợp cách, hắn một hơi lên năm tầng, chưa bái một ai.
Ta người như thế, sẽ bị đá khỏi nha môn Đả Canh Nhân nhỉ... Cái này mà thôi, mấu chốt là Đả Canh Nhân biết tội trạng ta hãm hại Chu Lập, ai biết sẽ bởi vậy lật lại chuyện cũ hay không...
Những suy nghĩ này lần lượt cái hiện lên, tiếp đó lắng đọng lại, tự động lướt qua.
Hứa Thất An lo lắng đối kháng “hình thức hiền giả”, bắt buộc mình đi lễ bái quân vương, hai luồng ý thức
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền