Chương 105:
Gió đêm thổi bay mái tóc đen được cố định bằng đũa gỗ đào của Lý Nhã Hân. Cô ấy nhìn chăm chú vào tấm kính cao vài mét trong nhà máy, bên trong vẫn tối đen như cũ.
Đôi mắt của cô ấy đột nhiên co lại, gắt gao nhìn chằm chằm vào bên trong tấm thủy tinh.
Cô ấy mơ hồ nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, một người phụ nữ không cao, còn chưa đến 1 mét 6, đeo một cặp kính trang nhã trên sống mũi, khuôn mặt hiền lành thường ngày đầy vẻ bối rối.
Lúc này thầy Quách Lộ Thanh đang khiêng theo một khúc gỗ dày 1 mét, dài 20 mét, đi lại ở trong nhà xưởng.
Trong miệng bà ấy vẫn không ngừng lẩm bẩm:
"Cưa gỗ, cưa gỗ, quốc gia muốn gỗ lớn, cống hiến."
Cả người Lý Nhã Hân như bị sét đánh!
Lũ tư bản chết tiệt, cô giáo mà cô ấy quý mến nhất thực sự đang làm việc bất hợp pháp trong một nhà máy khai thác gỗ!!!
Lúc này trời đã khuya, rất nhiều khán giả trong phòng phát sóng trực tiếp đã có chút buồn ngủ, nhưng lúc này họ đã sợ đến mức đột nhiên tỉnh hẳn.
Màn đạn bắt đầu điên cuồng tăng vọt, số người xem trong phòng phát sóng trực tiếp của Lý Nhã Hân còn nhiều hơn cả bên phòng phát sóng trực tiếp của Phó Vãn!
[Mẹ ơi, quỷ, là quỷ! Tôi nhìn thấy rồi!]
[Tay gõ bàn phím của tôi đã run lên rồi. Một bà già tóc hoa râm đang bước đi nhanh như bay trong khi bà ấy còn khiêng theo một thanh gỗ dày hơn 1 mét và dài 20 mét. Chắc chắn bà ấy là quỷ, đầu bếp Phó thật trâu bò. ]
[??? Tại sao tôi lại không nhìn thấy ai hết? Mấy người đang chơi trò diễn tập thể sao? Làm ơn đêm hôm khuya khoắt rồi đừng làm ra chuyện dọa người như vậy được không?]
[Tôi cũng không nhìn thấy được, tại sao màn hình trong phòng phát sóng trực tiếp của tôi lại đen như vậy?]
[Không có bóng, ôi mẹ ơi, không có bóng, gặp quỷ rồi. Cô gái à, chúc cô khỏe mạnh nhé, tôi sẽ rút lui trước. ]
[Người dẫn chương trình thám hiểm đã tìm kiếm hàng chục lần mà không gặp một con quỷ nào, mà giờ tôi đã gặp được một quỷ. Tôi sắp bị hù chết rồi, tôi thật sự sợ chết khiếp, tôi rúc vào chăn có điều hòa còn không dám đứng dậy đi WC. ]
[Không phải chứ, mọi người đã nhìn thấy cái gì vậy? Vì sao chỉ có tôi là người duy nhất màn hình đen xì? Nhưng sóng của đôi đầy vạch mà. ]
[Anh trai bảo vệ tôi! Tôi sợ!]
[Các bạn có thấy màn đạn của tôi không? Có thể trả lời một chút được không?]
[Trời ơi bên trong tối đen như mực, nếu không vẫn là trở về đi. ]
[Tôi còn có thể nhìn thấy màn đạn, nhưng quả thật cũng có chút chậm, trong lòng tôi thấy bất ổn, đây có phải là từ trường không? Đột nhiên tôi bắt đầu tin những gì đầu bếp Phó nói. ]
Đúng lúc Lý Nhã Hân vừa muốn lên tiếng thì có một bàn tay mạnh mẽ bịt miệng cô ấy lại, còn lấy khuỷu tay ấn đầu vai khiến cô ấy phải ngồi xổm xuống, màn hình điện thoại di động phát sóng trực tiếp không ngừng rung chuyển theo động tác của họ.
Lý Nhã Hân hoảng sợ nhìn người đang bịt miệng cô ấy, là anh trai giao hàng Vương Phong, anh ấy còn không ngừng đưa mắt ra hiệu cho cô ấy.
Chỉ là anh ấy... Sao hơn nửa đêm rồi mà lại đeo kính râm vậy?
Cặp kính râm này hiện tại chính là sản phẩm thời trang bắt buộc phải có của Vương Phong, ban ngày có thể dùng để che khuất ánh mặt trời chói chang, còn ban đêm mà đeo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền