Chương 110:
Ánh nắng ấm áp của buổi sáng sớm từ bên ngoài chiếu vào không chói mắt.
Đoàn Đoàn đã tỉnh dậy, thấy cửa phòng mẹ vẫn đóng nên cậu bé ngoan ngoãn không quấy rầy mẹ đang nghỉ ngơi. Cậu bé thay bộ quần áo sạch, ném quần áo bẩn vào trong máy giặt giặt, sau đó lại ngoan ngoãn đứng ở bồn rửa mặt đánh răng rửa mặt.
Hôm nay cậu bé còn muốn làm món kho nữa, lần trước chú Dương Chấn Vinh cắt tai lợn cho nhà họ vẫn còn ở trong tủ đông lạnh, Đoàn Đoàn muốn làm tai lợn, cậu nhóc bé muốn làm một chút cổ vịt kho.
Sau khi Đoàn Đoàn rửa mặt sạch sẽ, vừa mới từ trong phòng tắm đi ra, cậu bé phát hiện Thu Thu đang ngồi trên ban công ôm con thỏ hồng, hai chân cô bé đung đưa nhàn nhã trong không trung.
Đoàn Đoàn lập tức nghiêm mặt nói:
"Thu Thu, mẹ nói không được ngồi trên ban công, như vậy rất nguy hiểm."
Họ sống ở tầng ba, nhưng tầng ba vẫn rất cao.
Chú Dương Chấn Vinh nói rằng trong hai ngày tới chú ấy sẽ qua để lắp lưới chống rơi cho Đoàn Đoàn vì sợ Đoàn Đoàn không cẩn thận sẽ từ tầng ba rơi xuống.
Đoán chừng hôm nay nhân viên lắp đặt sẽ tới đây thôi.
Đoàn Đoàn cảm thấy chú Dương lo lắng quá mức, chỉ có chú ấy mới không biết trèo qua cửa sổ thôi!
Thu Thu đang nhìn chằm chằm ra bên ngoài, đôi mắt đỏ như máu sáng lên:
"Người, người, rất nhiều người."
Đoàn Đoàn cảm thấy kỳ lạ, bên ngoài có rất nhiều người sao?
Sáng sớm Đoàn Đoàn ra ngoài mua đồ ăn sáng, cậu bé chỉ biết là sáng sớm có rất nhiều ông bà ở trong tiểu khu tập Thái Cực Quyền, nhưng cũng không tính là quá nhiều người.
Bên ngoài mơ hồ nghe thấy một tiếng động lớn, Đoàn Đoàn phát hiện Thu Thu vẫn một mực ở trên đó mà không xuống. Tính tò mò của cậu bé cũng dấy lên, lập tức hưng phấn chạy ra ban công, chuyển một chiếc ghế nhỏ khác đến.
Đoàn Đoàn bước lên ghế đẩu, ghé vào cửa sổ ban công, nhìn ra ngoài.
Lấy Lý Nhã Hân làm thủ lĩnh, đám người Ô Ương Ương đang ở dưới lầu!...
Cùng lúc đó, Phó Vãn ngồi khoanh chân trên giường đả tọa, thần thức bị lôi kiếp đánh trúng của cô đang dần khôi phục.
Trong thức hải, xung quanh cô đột nhiên trở nên hoang tàn vô cùng, dưới bóng tối chính là những cây khô trơ trụi, không có chút sức sống và tràn đầy tử khí.
Phó Vãn lập tức hiểu ra chính mình đi nhầm vào thức hải của người khác, nhưng cô cũng không tự giác rời đi mà bắt đầu đánh giá thức hải còn thảm hại hơn cả thức hải của cô.
Nơi này trông giống như một lối đi trong lăng mộ?
Phó Vãn bước về phía trước và nhìn thấy một chiếc quan tài đen tuyền được bao quanh bởi vô số cây khô, chất liệu của chiếc quan tài này rất cao cấp, ở bốn góc quan tài là kim long, Phó Vãn thò đầu nhìn một cái.
Trong quan tài có một người đàn ông tuấn tú đang chìm vào giấc ngủ, thân thể cường tráng được bọc trong chiếc áo choàng đen thêu hoa văn màu vàng sẫm được làm từ chất liệu sang quý.
Phó Vãn bình tĩnh liếc nhìn người đàn ông, ánh mắt cô dừng lại ở ấn tín dưới lòng bàn tay anh, cô đưa tay định lấy ấn tín của anh ra, ngón tay cô chạm vào mu bàn tay lạnh như băng của người đàn ông, anh nắm chặt ấn tín trong tay, không thể lấy ra được.
Phó Vãn cười lạnh:
"Đưa tôi tới thức hải của anh nhưng lại không muốn cho tôi xem chứng minh thư?"
Ấn tín trong Tu chân giới tương đương với chứng minh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền