Chương 115:
"Thật kỳ lạ, sao mình cứ có cảm giác như là mình gặp được giáo sư Quách Lộ Thanh đã qua đời?"
Hiệu trưởng chắp tay sau lưng thì thầm nói chuyện một mình.
Đúng lúc ấy, hiệu trưởng nhìn thấy hành lang phía trước có hai bóng người, trong đó có một sinh viên nam đang cầm một cái ô lớn, ngăn ánh mặt trời chiếu vào. Hiệu trưởng nhướng mày:
"Đang ở trong tòa nhà dạy học thì sao phải che ô?"
Hiệu trưởng bước lên phía trước và nhìn vào bên trong chiếc ô màu đen, lộ ra khuôn mặt vô cùng hiền lành của giáo sư Quách Lộ Thanh. Quách Lộ Thanh thấy hiệu trưởng thì lập tức chào hỏi như trước:
"Chào hiệu trưởng Vương, lại gặp mặt rồi."
Đầu óc hiệu trưởng lập tức trở nên trống rỗng, giống như ngừng hoạt động: "..." Không phải hình như nữa, ông ấy chắc chắn, chắc chắn là ông ấy đã nhìn thấy giáo sư Quách Lộ Thanh đã qua đời!
Hiệu trưởng: "A ——" Chân hiệu trưởng mềm nhũn, lại tiếp tục ngất thêm lần nữa.
Sinh viên nam đang che ô kia nhìn một cái, bĩu môi, nói:
"Gan hiệu trưởng thật nhỏ."
Phó Vãn dắt Đoàn Đoàn ra khỏi phòng học, bình luận:
"Ừ, rất nhỏ."
Sau khi giải thích với hiệu trưởng rất lâu, hiệu trưởng nhìn Quách Lộ Thanh mới miễn cưỡng hiểu ra. Hiệu trưởng và Quách Lộ Thanh cũng coi như là người quen cũ, cô giáo Quách không có chị em sinh đôi ông ấy là người biết rõ hơn bất cứ ai, với cái tướng mạo đó chắc chắn là cô giáo Quách.
"Cho nên, giáo sư Quách Lộ Thanh bây giờ coi như là chết đi sống lại?"
Đầu óc hiệu trưởng ong ong, thế giới quan của ông ấy bị công kích vô cùng nghiêm trọng.
Hiệu trưởng lúc nào cũng ngất như vậy cũng không phải chuyện gì, mấy nam sinh hôm nay vui vẻ lạ thường khiêng hiệu trưởng tới bệnh viện của trường, sau khi hiệu trưởng tỉnh lại thì lại khiêng về.
Hiệu trưởng ngơ ngác nhìn Phó Vãn, cô đang nhàn nhã ngồi uống bích loa xuân (một loại trà xanh) của ông ấy trong văn phòng của hiệu trưởng. Dm, cho nên nói bạn học Cao Phi Dương vẫn là nói nhẹ à? Thế này nào có phải là làm tiếp thị đa cấp trong trường học, đây là đang làm huyền học đó! Biết biểu ngữ của trường học bọn họ là cái gì không? Là khoa học đấy!
"Hoang đường! Còn mượn mạng? Trước khi làm những chuyện này các người có nói với sư trưởng chưa? Đã từng bàn bạc với người lớn chưa? Các người đã làm liều như thế này!"
Hiệu trưởng nhìn đám người Ô Ương Ương, giận mà không có chỗ phát tiết. Ông ấy miễn cưỡng đồng ý chuyện này trước, chẳng mấy chốc hiệu trưởng lại tức giận. Mượn mạng đó, chỉ nghe hai chữ này thôi cũng khiến người ta dựng hết tóc gáy lên rồi. Đám học sinh nghé con mới sinh không sợ hổ này thật sự là quá nhiệt huyết, cứ như vậy mà làm rồi? Đã bàn bạc với mọi người chưa? Đã từng làm đề án chưa? Đã viết bản kế hoạch chu đáo tỉ mỉ chưa?
Từ sau khi biết được cô giáo Quách làm trái phép ở một nhà máy bất hợp pháp, đến cả nhóm học sinh hơn hai trăm người này, rồi lại đến việc mượn mạng để cứu cô giáo Quách đến bây giờ còn chưa được hai mươi tư tiếng! Đây rốt cuộc là hiệu suất cao cái kiểu gì thế? Ông trời ơi, nói làm là làm? Tất cả toàn bộ sư trưởng đều mù mờ không hay biết gì. Bọn họ là nghiên cứu sinh, là nghiên cứu sinh tiến sĩ không phải học sinh tiểu học.
Nhóm học sinh do Lý Nhã Hân dẫn đầu bày ra vẻ mặt không có vấn đề gì, mặc cho hiệu trưởng gần như là gầm lên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền