Chương 117:
Từ Điềm dù là đi thư viện đọc sách cũng không tĩnh tâm được. Cái ý niệm "có phải cô ấy thật sự là một khắc tinh không?" vẫn luôn lởn vởn trong đầu cô ấy, bất kể làm thế nào cũng không có cách nào loại bỏ! Cả người Từ Điềm rơi vào trong nỗi sợ hãi khổng lồ. Lúc trước là người nhà, là con mèo nhỏ, con chó nhỏ của cô ấy, sau này lại là Phó Vãn, hiện tại hai học muội kia cũng mất rồi.
Từ Điềm gần như muốn sụp đổ, chẳng lẽ cô ấy thật sự là một khắc tinh hại người sao? Có phải cô ấy thật sự là một khắc tinh không?
Chuyện này đã đè nén trong lòng quá lâu, Từ Điềm cần một nơi để giải tỏa. Khoảnh khắc nhìn thấy Phó Vãn, trừ việc vui mừng vì Phó Vãn đã trở lại, Từ Điềm cũng thầm thở phào một hơi vì bản thân. Phó Vãn còn sống, điều này có phải đã nói rõ cô ấy cũng không phải là một khắc tinh không?
Phó Vãn hỏi:
"Hai học muội làm sao thế?"
Thấy Phó Vãn hỏi thì cô ấy không kìm được nói hết ra:
"Mình dẫn một đôi học muội sinh đôi đi lấy cảm hứng, mình cũng không biết bọn họ có chuyện gì, không giờ sáng hai người đột nhiên đi mất!"
Lúc ấy Từ Điềm đang ngủ đến mơ mơ màng màng, chỉ là mơ hồ nhìn thấy hai học muội ấy rời khỏi, sau đó cô ấy gọi hai người kia, người chị lớn lại hung dữ đáp lại một câu:
"Lo chuyện bao đồng."
Sau đó cô ấy nhìn thấy hai chị em đó lên một chiếc xe bus loại nhỏ qua cửa sổ homestay.
Từ Điềm lau nước mắt nói:
"Lúc đó mình tưởng hai chị em bọn họ biết mình có biệt hiệu khắc tinh, không muốn ở cùng với mình cho nên mình cũng không để ý. Kết quả... Kết quả hai người họ bị phát hiện đã chết ở trên cây, hình như tối qua đã được người nhà của họ đưa về quê để đặt linh cữu rồi."
Từ Điềm có thế nào cũng không nghĩ tới hai học muội kia sẽ chết, nếu như biết bọn họ sẽ mất mạng, lúc đó có hung dữ thế nào cô ấy cũng sẽ không để hai người rời khỏi homestay.
Từ Điềm cắn cắn môi nói:
"Mình cũng không dám tới nhà họ để đưa hai người đoạn đường cuối cùng."
Phó Vãn hỏi:
"Lúc cậu thấy hai người bọn họ lên xe, biển số xe là bao nhiêu?"
Từ Điềm nhớ lại một chút nói:
"Hình như... Hình như là Ninh A-777777."
Bởi vì con số quá thần kỳ, cho dù lúc đó Từ Điềm ngủ mơ mơ màng màng thì vẫn nhớ được biển số xe.
Phó Vãn "ồ" một tiếng.
Phó Vãn nói:
"Muốn đi tiễn bọn họ đoạn đường cuối cùng thì đi đi."
Nội tâm Từ Điềm rất bất an, nhưng sợ mình không đi thì sau này không qua được cửa ải tâm lý, cô ấy gật gật đầu nói:
"Mình sẽ đi."
Theo lý mà nói, đặt linh cữu ba ngày, nhiều nhất cũng không quá bảy ngày, nếu như cô ấy muốn đi tiễn đoạn đường cuối cùng vậy thì phải đi nhanh lên.
Từ Điềm có chút ngượng ngùng hỏi:
"Phó Vãn, wechat lúc trước của cậu còn dùng không?"
Sau khi Phó Vãn mất tích một năm, Từ Điềm cũng xóa Phó Vãn đi.
Phó Vãn nói:
"Gần đây mới bắt đầu dùng lại."
Từ Điềm lại thêm Phó Vãn lại một lần nữa, phát hiện vòng bạn bè của Phó Vãn mỗi ngày đều đổi mới, giống như là đếm số.
Lúc sáng sớm hôm nay, bài đăng mới nhất trên vòng bạn bè của cô hiển thị —— "1."
Từ Điềm không hiểu ý trên vòng bạn bè của Phó Vãn, cô ấy bèn nói tạm biệt với bọn họ trước.
Sau khi Từ Điềm đi khỏi, Lý Nhã Hân toàn thân ớn
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền