Chương 132
Triệu Dương thực sự rất sợ mấy người bạn của mình sẽ chết ở Quỷ Thị, sau này đến dịp Tiết Thanh minh cậu ấy không chỉ phải đốt tiền giấy cho mấy lão tổ tông nhà mình mà còn phải đốt cho cả đám người Tôn Xương Minh nữa.
Phó Vãn nhìn quanh quầy bán đồ ăn, Triệu Dương lập tức hiểu ra, thầm nghĩ Phó Vãn lo lắng bọn họ rời đi để lại quầy hàng ở đây, sẽ có người trộm mất xe.
Triệu Dương:
"Đầu bếp Phó cứ yên tâm, tôi sẽ bố trí bảo vệ đến mang xe đẩy quầy đồ ăn của cô về khu dân cư."
Phó Vãn nhéo ngón tay, lắc đầu nói:
"Quy tắc là lập quầy thì phải bán."
Hệ thống mỹ thực: [... Ký chủ, không có quy định như vậy mà. ]
Phó Vãn không quá để tâm, quy tắc của cô là quy tắc, có hiểu không? Triệu Dương lo lắng đến mức nhảy dựng lên. Chẳng lẽ Phó Vãn có ý muốn làm xong công việc ở đây rồi mới rời đi sao? Đợi tới lúc đó mấy người anh em cây chuối của cậu ấy sắp tiêu đời rồi.
Phó Vãn nói:
"Tới siêu thị mua giúp tôi hai mươi túi bánh trôi, sủi cảo và mấy hộp mì gói ăn tới đây, tôi chuyển tiền cho cậu."
Triệu Dương không dám hỏi thêm nữa, lập tức lên xe đi đến siêu thị 24 giờ gần nhất. Cậu ấy mua đồ ăn liền theo chỉ dẫn của Phó Vãn rồi bày lên quầy hàng, trước sau chỉ mất có mười phút.
Phó Vãn gật đầu, từ trong quầy lấy ra một cây bút nước màu đen, viết thực đơn tối nay lên tấm bảng trắng.
"Một tô mì với nhiều hương vị khác nhau chỉ 18. 888 nhân dân tệ, một bát bánh trôi nhỏ giá 19. 999 nhân dân tệ và một chén sủi cảo giá 16. 666 nhân dân tệ."
Hệ thống mỹ thực nhìn thấy thực đơn liền rên rỉ đầy đau đớn, nó gần như tuyệt vọng rồi.
Hệ thống mỹ thực hoành tráng như nó thực sự đã tạo ra được một ký chủ "có thể nấu đồ ăn ngon" như vậy, đúng thật là phúc ba đời mà.
Đoàn Đoàn nhìn Phó Vãn với ánh mắt ngưỡng mộ. Đây quả thực là mẹ của cậu bé, chỉ có món ngon mới có thể bán được giá tiền như thế!
Tuy Triệu Dương đã chuẩn bị tinh thần nhưng nhìn giá cả cô ghi trên bảng, mí mắt cậu ấy không khỏi giật giật. Giá cả cao ngất ngưởng như vậy là sao? Đây quả thực là mức giá trên trời mà!
Triệu Dương thấy chung quanh không có người, cậu ấy liền tính toán liên hệ với mấy người bạn thân thiết nhanh chóng lợi dụng mối quan hệ của mình dẫn người đến quán ăn dùng bữa.
Phó Vãn nói:
"Bây giờ chuẩn bị xuất phát đi."
Triệu Dương ngây người? Không phải vừa bảo cậu ấy mua nguyên liệu về sao? Triệu Dương suy nghĩ một chút, lập tức chuyển sự chú ý tới gốc cây hoè tinh già kia, có thể để cây hoè tinh này bán hàng thay cô được sao?
"Có hàng ngàn vạn con đường đi tới Quỷ Thị, cậu biết bọn họ ở con đường nào không? Trực tiếp tới Quỷ Thị chặn người lại."
Phó Vãn nói. Rồi Phó Vãn nhìn Triệu Dương một cái:
"Đúng rồi, cậu đi cùng tôi."
Triệu Dương sững sờ, đầu bếp Phó chỉ rõ là muốn cậu ấy đi? Chẳng lẽ... Chẳng lẽ đầu bếp Phó cảm thấy cậu ấy có tiền đồ trên phương diện huyền học? Mặc dù cậu ấy không muốn dựa vào huyền học để làm giàu, nhưng nếu như có thể biết được sơ sơ để tự giúp mình cũng được, coi như là một sở thích cũng không tệ. Khoảnh khắc ấy mặt Triệu Dương kích động đến đỏ bừng, cậu ấy có một loại cảm giác vui sướng khi được đầu bếp Phó nhìn trúng.
Triệu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền