Chương 149
Địa điểm được ấn định là phòng hiệu trưởng, các sinh viên đã mời giáo sư Quách Lộ Thanh có phần mệt mỏi đến văn phòng.
Bỗng thấy một chàng trai với khuôn mặt tuấn tú và ngay thẳng đang tiến lại gần. Cậu ấy có quầng thâm dưới mắt, đeo một chiếc ba lô màu đen, lịch sự chào hiệu trưởng và những người khác:
"Xin chào mọi người, tôi được tiền bối Phó Vãn sai tới đổi một cơ thể mới cho giáo sư Quách Lộ Thanh."
Thế mà không phải là Phó Vãn!
Hiệu trưởng không khỏi hỏi:
"Xin hỏi có phải cậu là học trò của đầu bếp Phó không?"
Trên mặt Tạ Khiêm hiện lên vẻ do dự. Dựa theo những đạo thuật mà Phó Vãn dạy cậu ấy vừa rồi thì coi như là sư phụ rồi, nhưng theo logic mà nói thì không phải như vậy.
Tạ Khiêm là một người chính trực, nhưng việc xoay chuyển những vấn đề này ngay lập tức thực sự khó khăn, cậu ấy nói:
"Tôi đang theo tiền bối Phó học tập."
Chính là đệ tử của Phó Vãn.
Họ không dám đánh giá thấp Tạ Khiêm trẻ tuổi, dù sao thì Phó Vãn cũng chỉ mới hai mươi bốn tuổi, thoạt nhìn Tạ Khiêm không nhỏ tuổi hơn Phó Vãn bao nhiêu, họ lập tức đón Tạ Khiêm vào tòa nhà kí túc xá.
Tạ Khiêm lấy từ trong ba lô ra một tấm ngọc bài màu trắng sữa cao cấp. Cậu ấy lập tức niệm pháp quyết hút âm hồn của Quách Lộ Thanh ra khỏi người giấy, sau đó dưới ánh mắt khiếp sợ của hiệu trưởng, dùng ngọc bài linh khí đúc lại cơ thể.
Thuật pháp này chỉ mất mười phút.
Tạ Khiêm nhặt người giấy nhỏ rơi trên mặt đất lên, người giấy nhỏ đã chuyển từ màu đỏ sang đỏ đen. Cậu ấy chụm ngón trỏ và ngón giữa vào nhau, làm theo chỉ dẫn của Phó Vãn đốt cháy người giấy, đốt cháy hoàn toàn.
Họ chỉ biết chuyện này từ các học sinh, nhưng lần này tận mắt chứng kiến khiến ông ấy khiếp sợ vô cùng.
Hiệu trưởng vội vàng hỏi Quách Lộ Thanh trong phòng:
"Giáo sư Quách, hiện tại bà cảm thấy thế nào?"
Quách Lộ Tình siết chặt cánh tay mình, đặt lòng bàn tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim tràn đầy sinh lực, cười nói: "Rất tốt."
Tạ Khiêm lau mồ hôi mỏng trên trán, nói:
"Kể từ hôm nay trở đi giáo sư Quách sẽ không khác gì người thường, ngoại trừ việc sau bảy năm bà ấy sẽ qua đời, nếu hỏa táng, bà ấy sẽ không còn là một bộ xương mà là một viên ngọc bích. Xin hãy chú ý đến điều này."
Nghĩ đến tấm ngọc bài linh khí mà Phó Vãn đề cập, hiệu trưởng và những người khác đều hiểu điều này. Sợ đến lúc đó sẽ bị đưa vào lò hỏa táng, kết quả thiêu xong sẽ là ngọc bích sẽ khiến nhân viên lò hỏa táng sợ chết khiếp. Chẳng qua không cần lo lắng về điều này, quốc gia sẽ giải quyết nó.
Tạ Khiêm nhìn sắc trời bên ngoài thấy đã sáng rồi, cậu ấy nói với hiệu trưởng:
"Xong việc rồi, tôi về trước đây."
Hiệu trưởng lập tức ra tiễn Tạ Khiêm, có thể kết bạn với một vị đại sư như vậy, thực ra là một điều tốt cho bản thân và trường học.
Hiệu trưởng vẫn đang trò chuyện với Tạ Khiêm, nhưng Tạ Khiêm đột nhiên dừng lại, bình tĩnh nhìn chằm chằm vào hồ nhân tạo. Cậu ấy lặng lẽ mở ba lô lấy ra một thanh kiếm bằng gỗ đào từ trong đó.
Hiệu trưởng:"?"
Dưới vài đạo ánh sáng của thanh kiếm gỗ đào trong tay Tạ Khiêm, cậu ấy đột nhiên quát to một tiếng: "Ra đây!"
Hai bóng người gầy gò mờ nhạt xuất hiện dưới gốc cây liễu lớn trong hồ nhân tạo. Cả hai đều mặc váy cưới màu đỏ, lo lắng nhìn Tạ Khiêm. Hiệu
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền