ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 177

Mấy năm nay Thẩm Hải luôn cảm thấy rất có lỗi với Thẩm Mi, ông ấy lấy thêm cổ phần trong công ty ra tặng cho Thẩm Mi, nhưng Thẩm Mi rất kiên quyết bỏ qua tất cả những gì ông ấy đưa tới. Bây giờ lại đột nhiên nhìn thấy Thu Thu, trong lòng Thẩm Hải có một cảm giác tội lỗi đến khó tả. Ông ấy chưa bao giờ hối hận vì đã lựa chọn cứu con trai mình trước, nhưng nhìn thấy Thu Thu vẫn còn là một đứa trẻ, chân tay lại bị gãy hết, Thẩm Hải cảm thấy rất có lỗi. Hiển nhiên, mỗi năm ông ấy đều nhờ thiên sư làm chút việc, đốt tiền giấy và quần áo cho đứa nhỏ ấy. Đám người kia đã nói Thu Thu sống rất tốt, kết quả thì sao?

"Thu Thu, ta... ta là bác của cháu, sự cố năm đó là ta không bảo vệ được cháu."

Thẩm Hải nhớ lại cảnh tượng khi tìm thấy đứa trẻ, ông ấy lập tức bật khóc, che mắt ngồi xổm xuống trước mặt hai mẹ con. Thu Thu nhìn chằm chằm vào Thẩm Hải, cũng không nói gì. Cô bé hiểu bác mình đang làm gì, nhưng cô bé không thể tha thứ cho ông ấy được.

Thẩm Mi lại càng khóc lớn hơn, con thỏ nhỏ này là do bà ấy tặng cho Thu Thu, bây giờ nó lại trở thành một món quà Thu Thu tặng bà ấy. Mọi người đều nhìn Phó Vãn, Phó Vãn bình tĩnh nói:

"Chu kỳ nhân quả, nguyên nhân là gì, hậu quả thế nào, sau khi con người chết đi sẽ được đưa ra tính toán một lượt."

Thẩm Hải đương nhiên hiểu được ý của Phó Vãn, lựa chọn của ông ấy gián tiếp làm tổn hại đến tính mạng của cháu gái, sau này ông ấy sẽ nhận được hình phạt thích đáng. Điều đó cũng không quan trọng, ông ấy xứng đáng bị như vậy. Ngay từ đầu là chính ông ấy đã đưa ra quyết định, ông ấy đã chuẩn bị nhận lấy mọi hậu quả. Thẩm Mi không muốn để ý đến Thẩm Hải, nhưng khi nhìn thấy người cha già ra hiệu cho mình, bà ấy chỉ có thể gật đầu.

Nhiều năm trước, người bà ấy sinh ra, người sinh ra bà ấy, tất cả bọn họ đều rời đi. Và đêm nay, người bà ấy sinh ra, người sinh ra bà ấy, lại có mặt ở đây. Người một nhà, ở bên nhau. Ngay cả khi chỉ trong một đêm, vẫn quá tốt rồi.

Đêm nay tâm trạng của ông cụ Thẩm ngược lại rất tốt, ông cụ rất hãnh diện, cho nên đã đến lúc giải quyết chuyện gia đình rồi. Ông cụ cởi thắt lưng ra khỏi quần, cười lạnh nhìn chằm chằm Thẩm Hải và Thẩm Tử Khiên:

"Đi nào, hai đứa đấy, đi tới từ đường."

Hai cha con vô thức rùng mình, đây là ông cụ tính đánh chết bọn họ sao. Thẩm Tử Khiên đã từng nhìn thấy ông nội mắng chửi và đánh người khi ông ấy còn sống, ra tay thật sự rất tàn nhẫn. Thẩm Hải nhìn Thu Thu và Thẩm Mi thật sâu:

"Con biết rồi, thưa ba."

Không bao lâu sau, trong núi vang lên tiếng gào thét thảm thiết của Thẩm Hải và Thẩm Tử Khiên, từng nhát roi quất xuống như hằn sâu vào linh hồn bọn họ.

"Ta nói thằng nhóc con nhà cháu đừng nghe lời anh họ, đã nói không được mở cửa là không được mở cửa, mẹ cháu lại chưa về, cháu mở cửa cái rắm ấy, không thể ở nhà thành thật xem phim hoạt hình sao? Tiểu tử thối cháu cứ nhất định phải dùng tay mở cửa, ông đây không đánh chết cháu mới là lạ!"

Thẩm Tử Khiên không dám trốn tránh, chỉ có thể vừa khóc vừa hét lớn:

"Ông nội tha mạng, ông nội tha mạng, đó là lỗi của cháu."

Không biết ông cụ lấy đâu loại thắt lưng này, mỗi nhát quất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip