ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62:

Vương Phong tự nhận mình là một công dân tốt, anh ấy rất nghiêm túc trong việc giao đồ ăn để kiếm tiền. Trước đây anh ấy đã từng lấy việc giúp đỡ người khác trên con đường giao đồ ăn làm niềm vui, sao giờ lại gặp phải loại chuyện này chứ? Sau đó anh ấy chậm rãi nhớ lại món đồ mà mấy ngày nay anh ấy mang đi bán, chẳng lẽ vốn dĩ đó không phải là những hộp chứa đồ ăn mà trong hộp toàn chứa đầy sáp thơm ư? Một nỗi sợ muộn màng lại dâng lên, Vương Phong sắp phát điên rồi.

Vương Phong khẩn trương đến cổ họng khô khốc, gần như có thể nghe được nhịp tim đập cuồng loạn của chính mình, anh ấy áp vào cửa phòng ngủ, lớn tiếng kêu lên:

"Mấy người, tôi, tôi chưa bao giờ làm tổn thương mấy người, xin hãy thả tôi đi."

Vương Phong không hiểu bọn họ muốn lừa anh ấy vào đây làm gì? Biến anh ấy thành vật tế thần ư? Ở đây có bảy đứa trẻ, dù anh ấy có chết thay cũng không đủ.

Vương Phong đổ mồ hôi như mưa, anh ấy cảm giác được có vật gì lạnh lạnh xuyên qua lớp quần áo mỏng thấm đẫm mồ hôi lạnh. Đụng phải quỷ rồi, anh ấy đụng phải quỷ rồi. Vương Phong nghe được phía sau có tiếng sột soạt, anh ấy quay đầu nhìn lại như suýt khóc, không biết từ lúc nào mà phòng ngủ lại xuất hiện thêm mấy cái bóng xám. Trong bóng xám là... con nít! Trong bảy nhóc quỷ đó phần lớn là con gái, chỉ có hai đứa con trai. Nước da của bọn họ nhợt nhạt bất thường, đôi mắt to nhưng không có đồng tử, trên người có nhiều vết máu, thậm chí có người còn mất cả tay và chân. Vương Phong chứng kiến một cảnh tượng mà cả đời anh ấy sẽ không bao giờ quên được.

Cô bé có đôi má gầy gò nhìn anh ấy rồi mỉm cười đưa tay ôm lấy đầu mình, dùng sức kéo nó lên. Đầu cô bé cứ như thế bị kéo ra, đầu và thân của cô bé tách ra hành động, chia ra lao về phía đống hương và sáp vương vãi trên mặt đất. Miệng trên đầu nhanh chóng gặm ngọn nến, tay thì nhặt từng nén hương cắm vào trong người, điên cuồng hút. Những con quỷ nhỏ khác khác tranh nhau giành lấy chỗ sáp thơm còn sót lại. Vương Phong: "!!!" Anh ấy sợ hãi đến mức đầu óc trống rỗng.

Cô nhóc cầm đầu quay đầu lại nhìn anh ấy, nhưng cơ thể cô bé không quay lại như bình thường mà quay giống như một con cú mèo quay đầu 180 độ, chẳng qua là đầu và thân cô bé lại tách rời.

"Chú, kẻ nói dối, khát nước, tôi muốn uống nước, tôi muốn uống nước."

Cô bé liếm đôi môi khô khốc, lẩm bẩm, ánh mắt càng thêm oán hận.

Đôi tay run rẩy của Vương Phong run run đưa chai nước khoáng ra, khi cô bé duỗi ngón tay đầy sẹo chuẩn bị nhận lấy thì Vương Phong đã lấy lại. Nữ quỷ nhỏ trừng mắt, Vương Phong mở nắp chai, hoảng sợ nói:

"Tôi, tôi giúp nhóc mở nắp bình."

Nữ quỷ nhỏ sửng sốt một chút, chăm chú nhìn Vương Phong. Nước, cô bé muốn uống nước. Khát vọng uống nước của cô bé còn mạnh hơn những loại sáp thơm kia, cô bé đặt đầu lại vào người, lao về phía Vương Phong, há miệng. Trong cái miệng đó không thấy được chiếc răng nào, cũng không thấy được cổ họng của người bình thường, nó giống như một cái hố không đáy. Vương Phong cầm chiếc bình rót nước khoáng vào cái miệng đang mở thật to của nữ quỷ nhỏ

"Ah-!!"

Nước tinh khiết vừa rót vào cổ họng của nữ quỷ nhỏ, một tiếng thét chói tai bay lên trời, nữ quỷ nhỏ lập tức đau đớn ngã xuống

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip